
THỨ BA TRONG TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH NĂM A
Ga 20,11-18
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gioan
11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.
13 Thiên thần hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su.
15 Đức Giê-su nói với bà: “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.”
16 Đức Giê-su gọi bà: “Ma-ri-a!” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: “Ráp-bu-ni!” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’).
17 Đức Giê-su bảo: “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.”
18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.
SUY NIỆM 1:
Trong thế giới mà chúng ta đang sống, niềm vui và hạnh phúc là những thứ mà ai cũng muốn sở đắc. Còn đối với Maria Mađalêna, hôm nay bà đã được nếm trải một niềm vui, một hạnh phúc tuyệt vời, đó là bà được chiêm ngắm dung nhan phục sinh của Chúa Giêsu.
Trước hết, tâm trạng u buồn của Maria Madalêna!
Ngày lễ nghỉ Sabat quả là một ngày rất dài đối với Maria Mađalêna vì nó cản ngăn không cho bà đến gặp Chúa, dù chỉ là nhìn thấy xác Chúa đã chết. Bà không có sẵn niềm tin Phục Sinh nhưng có sẵn hương liệu để ướp xác Chúa. Bà không có sẵn trí thông minh để suy đoán là Chúa đã Phục Sinh nhưng bà sẵn sàng đi tìm Chúa, đi dò la xem ai đã cất giấu xác Chúa. Bà chỉ có tấm lòng trọn tình vẹn nghĩa với Chúa, nghĩa tử là nghĩa tận, thật không sai đối với trường hợp của bà.
Thật cảm động biết bao, ngày hôm nay vẫn còn có những người yêu mến Chúa một cách đơn sơ và chân tình đến như vậy. Có những người, cứ sáng ra mà không đến nhà thờ là không yên, cả ngày sống của họ như còn thiếu một cái gì đó. Họ chỉ muốn đến với Chúa, hiện diện bên Chúa, thế là đủ, thế là hạnh phúc cho họ rồi. Họ không đóng góp được đầu óc và công sức của mình vào những việc lớn trong Giáo xứ nhưng họ vẫn thường làm những công việc nhỏ bé và tầm thường như quét dọn, … làm gì cũng được miễn là làm đẹp Nhà Chúa là được rồi. TC vẫn hiểu được tấm lòng của họ, vẫn nhìn thấy những việc làm của họ và vẫn đề cao giá trị của họ. Phúc Âm cho thấy Chúa Phục Sinh hiện ra với bà M Mađalêna đầu tiên để đáp lại cử chỉ tình yêu của những ai giống như bà.
Thứ đến, hành trình đi tìm người chết lại gặp người sống của Mađalêna lại là lối mở của tình yêu.
Mađalêna khóc sướt mướt nên tâm hồn bà cũng bị kềm hãm bởi những thực tại của tình cảm tự nhiên nên bà không khám phá ra ánh sáng Phục Sinh. Thế nhưng tâm hồn bà mở ra khi nghe Chúa gọi đích danh: MARIA. Bà đã đáp lại gần như tự phát: “RAPBUNI, THƯA THẦY”, bởi vì trong lòng bà chỉ tồn tại giọng nói của duy một mình Thầy Giêsu mà bà luôn say mê lắng nghe. Bằng một tiếng gọi thân thương của Chúa, bà Maria đã nhận ra Người là Đấng đã bị đóng đinh, đã chết nhưng giờ đây Người đang sống, đang hiện diện bên bà và sai bà đi loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho các môn đệ.
Trong cuộc sống hằng ngày, mỗi người chúng ta thường phải đối diện với rất nhiều tiếng gọi: tiếng gọi của con tim và lương tâm, tiếng gọi của tha nhân, nhất là của những người đau khổ, tiếng gọi của thế gian hay của những đam mê thế tục. Trong những tiếng gọi ấy, Chúa vẫn hiện diện và nhắc nhở ta, nhưng ta có đủ tỉnh thức để sẵn sàng nghe và đáp lại tiếng gọi của Chúa không? Có khi nào chúng ta đã vô tình không nhận ra Người bởi quá mải mê với những lo toan trần thế, những tham sân si của cuộc đời? Thiết nghĩ, chúng ta chưa nhận ra Chúa hoặc gạt đi tiếng gọi của Chúa là vì chúng ta chưa thực sự yêu mến và gắn bó thiết thân với Chúa như Mađalêna.
…Trong mọi hoàn cảnh chúng ta đừng tuyệt vọng, lòng yêu mến Chúa Kitô sẽ dẫn chúng ta đến ánh sáng Phục Sinh như là tâm tình của bà Maria Mađalêna. Tình yêu không chỉ đổ dồn cho người đã chết nhưng còn mở ra về phía người sống. Tình yêu không còn chôn vùi trong kỷ niệm quá khứ nhưng biết mở rộng để khơi dậy sự sống, và loan báo Sự Sống như M Mađalêna: “Tôi đã thấy Chúa”.
Lm. Phaolô Phạm Công Phương
SUY NIỆM 2: NHÂN CHỨNG CHO ĐẤNG PHỤC SINH
Chúa Kitô phục sinh đã đổi mới mọi sự, đó là Lời Chúa đang nói với chúng ta. Sau ngày Chúa phục sinh, Hội thánh của Chúa được vươn lên mạnh mẽ phi thường. Phêrô từ một ngư phủ, ít học, sợ hãi trước một đứa tớ gái trong dinh Caipha. Thế mà giờ đây, trở nên mạnh mẽ, can đảm đứng trước toàn dân thiên hạ rao giảng Tin Mừng Chúa Kitô phục sinh, khiến cho ai nấy ngỡ ngàng. Lời lẽ và chứng từ sống động của ông đã thu hút được thêm 3000 người tin theo Chúa, ngay hôm ấy. Đó là điều hết sức lạ lùng, không ai có thể tưởng tượng nổi. Thánh Phêrô đã làm được điều ấy là nhờ ơn Chúa phục sinh, chính Chúa phục sinh ban ơn Thánh Thần cho ông. Tuy thế, phải thừa nhận rằng chính lòng nhiệt thành cộng tác của Phêrô với ơn Chúa, đã làm nên kết quả kỳ diệu, cho chính ngài cũng như cho Hội Thánh sơ khai.
Lời chứng mà thánh Phêrô muốn nhắn gửi đến chúng ta những môn đệ của Chúa hôm nay là: Thiên Chúa đã làm cho Đức Giêsu sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng”. Thánh nhân đã làm chứng cho Chúa bằng suốt cuộc đời đi theo Chúa, dẫu có lúc sợ hãi chối Chúa, nhưng liền sau là sám hối và trung tín đến cùng. Chúa chỉ cần tình yêu chân thành mãnh liệt đó thôi, còn lại Chúa sẽ làm cho mọi sự nên hoàn hảo.
Phải chăng Maria Mácđala cũng đã dành cho chúa một tình yêu nồng thắm như vậy, cho nên Chúa đã chọn chị làm tông đồ đầu tiên loan Tin Mừng phục sinh? Theo Tin Mừng, Maria Macáđala là người được Chúa gọi đầu tiên trong số các phụ nữ, chị được Chúa chữa bệnh, rồi đi theo và phục vụ Chúa trên hành trình rao
giảng (x. Lc 8,2). Vì yêu Chúa, Maria Mácđala đã trung thành đứng dưới chân Thánh Giá Chúa (x. Mc 15,40-41), hiện diện nơi táng xác Chúa (x. Mc 15,47).
Và hôm nay, chị cùng với mấy phụ nữ đã ra thăm viếng mồ Chúa (x. Mc 16,1-8). Chính chị được gặp Đấng Phục sinh và mừng rỡ loan Tin Mừng cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và kể lại những điều Người đã nói với chị (x. Mc 16,9 ; Ga 20,11-18).
Những môn đệ của Chúa năm xưa, như Phêrô, như Maria Mácđala đã thật lòng mến yêu, trung kiên tin theo Chúa và can đảm làm chứng cho Chúa, vượt lên trên những yếu đuối trong hoàn cảnh cụ thể của các ngài. Thế thì, đến lượt chúng ta những môn đệ của Chúa hôm nay, chúng ta cần hành động thế nào để mọi người có thể nhận biết Chúa vẫn đang sống động trong cuộc đời của ta, nhờ đó mà Tin Mừng phục sinh được loan báo giữa thế giới hôm nay: Người ta sẽ nhận biết các con là môn đệ của Thầy nếu các con có lòng yêu thương nhau (x. Ga 13,35)
Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
SUY NIỆM 3: CHÚA HIỆN RA VỚI BÀ MARIA MADALENA
Hôm mai táng Đức Giêsu, vì ít thời gian, người ta đã xức thuốc thơm cách hối hả. Sáng ngày sau, mấy bà đã đưa thuốc thơm đến mồ để làm lại cách chu đáo hơn. Khi đến nơi, các bà thấy ngôi mộ trống vì xác Ngài không còn nữa. Và Chúa hiện ra để củng cố đức tin cho các bà và sai họ đi báo tin cho các Tông đồ. Bài tường thuật của thánh Gioan hôm nay, ghi lại việc Đức Giêsu Phục sinh hiện ra với bà Maria Madalena.
Khi thấy mồ Chúa mở toang, xác Chúa không còn trong mồ, bà Maria Madalena chạy về báo tin cho các môn đệ Chúa. Mặc dầu bán tín bán nghi, hai ông Phêrô và Gioan cũng chạy ra mộ xem thực hư thế nào. Maria Mađalêna cũng chạy ra theo, ông Phêrô và Gioan, sau khi quan sát kỹ và thấy rõ xác Chúa không còn, hai ông ra về, một mình bà Maria Mađalêna ở lại mộ, ngậm ngùi, khóc lóc, thương nhớ Chúa, và Chúa đã hiện ra với bà, lúc đầu bà không nhận ra, nhưng sau một vài câu trao đổi, bà nhận ra Chúa và Chúa bảo bà hãy mau về kể lại cho các môn đệ hiện đang ở trong nhà Tiệc ly.
Bà Maria tức tốc chạy về nhà gặp các môn đệ đang nóng lòng chờ đợi. Họ vây quanh bà và hỏi: “Maria, chị hãy nói đi, chị đã thấy gì?” Bà Maria đáp: “Tôi đã thấy Chúa, Chúa đã hiện ra với tôi, Chúa gọi tên tôi và Chúa phán: ‘Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con, về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con’”. Những lời bà Maria nói đã phá tan mọi lo lắng, nghi ngờ nơi các Tông đồ, và lòng các ông tràn ngập vui mừng.
Niềm tin và sự gặp gỡ của con người với Đấng Phục sinh thường đến sau những đổ vỡ, mất mát, thất bại và khổ đau. Điều này đã diễn ra với hầu hết các môn đệ của Đức Giêsu. Vào giữa lúc họ buồn bã quay về làng cũ, họ gặp Ngài. Vào giữa lúc họ từ bỏ con đường đi theo Ngài để trở về sau chuyến bôn ba của cuộc sống, Ngài đến với họ. Ngài cũng đến với họ khi họ giam mình trong sợ hãi, buồn phiền. Maria Mađalêna cũng được gặp Ngài giữa tiếng khóc than. Chính lúc bà tưởng mình đã mất tất cả, Ngài đã đến với bà.
Quả thật, Đấng Phục sinh thường đến với con người vào những lúc bất ngờ nhất và dưới những hình dạng con người không hề chờ đón. Hầu hết trong mọi trường hợp, Ngài đến với họ như người vô danh, một người mà họ không thể nhận ra tức khắc. Phục sinh là một biến cố lịch sử, nhưng không có bất cứ một người nào đã chứng kiến giây phút lịch sử ấy, từ các môn đệ cho đến chúng ta ngày nay.
Để tin nhận Ngài, con người luôn làm bước nhảy vọt trong các biến cố của cuộc sống, những biến cố ấy thường là những mất mát, thất bại và khổ đau. Cần phải trải qua đau khổ để đến vinh quang, đó là định luật của niềm tin, phép rửa nhờ đó chúng ta trở thành tín hữu Kitô, không đương nhiên biến chúng ta thành những người thông minh đĩnh đạc hay may mắn thịnh vượng hơn người. Nhưng chúng ta phải xem mình là những người may mắn nhất, bởi vì giữa tăm tối của cuộc sống, chúng ta vẫn còn nhận ra được ánh sáng; giữa những đổ vỡ, mất mát, thất bại và khổ đau, chúng ta vẫn tiếp tục tin tưởng (Mỗi ngày một tin vui).
Lúc này lúc khác – qua những biến cố, những dữ kiện – Chúa vẫn lên tiếng gọi thẳng tên chúng ta nhằm để chúng ta biết Người sống lại và hằng sống… Những lần gọi thẳng tên như thế sẽ giúp chúng ta bình an và đi tới để nói cho mọi người rằng: chúng ta có Chúa sống lại cùng đi…
Cô bé đi học về muộn… Ở nhà bố mẹ rất lo…
Thấy cô về, bố mẹ hỏi xem cô đã đi đâu và làm gì?
-Con dừng lại giúp bạn con… Xe đạp của bạn con bị hỏng.
-Nhưng con đâu có biết sửa xe?
-Đúng ạ! Nhưng con dừng lại để cùng khóc với bạn ấy.
Truyện: Cần biết tên từng người
Dù bà Maria không còn thấy gì và không nhận ra ai nữa cả, nhưng khi Đức Giêsu gọi tên bà thì tất cả bừng sáng trở lại, “Ta biết các chiên Ta… Chiên Ta biết tiếng Ta…”. Chúa cũng biết đích danh mỗi người chúng ta và gọi đúng tên chúng ta. Phần chúng ta có nhận ra tiếng Ngài không?
Một sinh viên Cao đẳng sư phạm đến thực tập tại một trường nọ. Chỉ trong hai tuần, anh nhớ tên tất cả các học sinh trong lớp. Anh gọi từng em như một người bạn thân.
Sau khi tốt nghiệp, anh lại được phân công về dạy tại trường đó. Lập tức, tất cả những học sinh thân yêu của anh tụ tập xung quanh. Anh chỉ và gọi đích danh từng em. Các em rất vui mừng.
Tất cả các em đều được gọi, nhưng chỉ có một em mà anh không thể nhớ tên. Em xấu hổ bỏ chạy và khóc. Anh rất ngượng ngùng.
Tên người thật quan trọng (Góp nhặt)
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
SUY NIỆM 4: THAY ĐỔI VÌ CHÚA SỐNG LẠI
- Việc Phục Sinh của Chúa Giêsu đã biến đổi hẳn ý nghĩ và tình cảm của con người trước cái chết. Trường hợp bà Maria Mađalêna là một thí dụ. Khi thấy xác Chúa không còn ở trong mồ, bà buồn, bà khóc. Nhưng rất may Chúa đã hiện ra với bà, gọi tên bà và bà đã nhận ra Chúa. Mọi sự thay đổi bắt đầu từ đây.
Người ta kể khi thấy chồng gần đất xa trời, bà De Gaulle cho gọi một nhân viên mai táng đến, nhờ ông tìm cho người chồng sắp quá cố của bà là Tổng Thống Charles De Gaulle đã về hưu một nơi an nghỉ cuối cùng. Người này thân hành chở bà đến một sườn đồi. Trước mặt là một thung lũng tuyệt đẹp. Ông nói:
– Đây là nơi an nghỉ rất xứng đáng cho người chồng vĩ đại của bà, và cũng chỉ tốn 200.000 francs. (Một số tiền rất lớn…nếu tính theo thời giá hôm nay thì khoảng gần 5 tỷ đồng VN)
Trong lúc bà còn đang phân vân, ông ta nói tiếp:
– Ông nhà thật xứng đáng được hưởng sự ưu đãi đó.
Vừa nghe tới đó bà vội vàng đáp lại một lời làm cho ông cụt hứng:
– Nhưng ông ấy chỉ cần 3 ngày thôi mà! (Góp nhặt)
(Ý bà muốn nói Chúa Giêsu chỉ cần ngôi mộ có ba ngày thôi cho nên đâu cần phải quá tốn phí cho một thi hài, dù thi hài đó là thi hài của một vị tổng thống!)
- Phải nói là tình cảm của Maria Mađalêna đối với Chúa Giêsu thật hết sức đậm đà: Khi không thấy xác Chúa Giêsu, bà khóc. Cả thế giới này không còn một ý nghĩa gì đối với bà nữa. Thiên thần hiện ra bà coi như không! Chính Chúa Giêsu ở trước mặt mà bà cũng tưởng là người giữ vườn. Nhưng rồi khi bà nhận ra Chúa, bà đã vui mừng hớn hở chạy đi báo tin cho mọi người ngay. Tóm lại, đối với Maria, Chúa Giêsu là tất cả. Mất Chúa Giêsu cả thế giới như sụp đổ. Gặp lại Chúa là có lại tất cả.
Người ta kể lại vào hồi Đức Quốc xã giam giữ những người có đạo, có một người đàn bà rất nổi tiếng tên là Archengette. Bà Archengette bị giam cùng với hàng trăm ngàn người khác. Có lần bà đã kể lại: Một buổi chiều kia, một cô bạn tù ghé vào tai tôi se sẽ hỏi:
– Chị có biết ngày mai là ngày gì không? Mai là lễ Phục Sinh đấy chị ạ.
Tôi ngạc nhiên nói bâng quơ:
– Đã đến lễ Phục Sinh rồi sao?
Lễ Phục Sinh là ngày lễ trọng, và là ngày vui của toàn thể nhân loại, vì Chúa Giêsu đã sống lại, để mở cánh cửa cuộc sống trường sinh cho con người, thế mà chúng tôi lại bị giam giữ trong căn nhà tù này, xa cách mọi người thân yêu, cô đơn, đau khổ…Tôi đi đi lại lại trong căn nhà chật hẹp, hôi hám. Đầu óc thì còn đang theo đuổi những ý tưởng vừa mới xuất hiện. Mặt mũi buồn so.
Bỗng tôi nghe thấy có tiếng kêu lớn, phá tan bầu không khí im lặng đang nặng nề đè trên chúng tôi. Tiếng kêu ấy thế này: “Chúa Kitô đã sống lại”.
Tôi kinh ngạc nhìn cô bạn tù. Đôi mắt cô long lanh. Hai hàng giọt lệ đang từ từ chảy ra, để cho chúng lăn trên đôi gò má cao nhô lên giữa khuôn mặt xanh xao gầy ốm của cô. Thế rồi bỗng khuôn mặt ấy tươi hẳn lên.
Tiếp đó từ trong các phòng khác của nhà tù, tôi đều nghe thấy tiếng trả lời, tưởng như tiếng vang vọng không ngừng:
“Chúa Kitô đã sống lại… Chúa Kitô đã sống lại”.
Những tiếng phát ra từ trong các phòng nhà tù đó, đã trở thành một điệp khúc như của một bài ca chiến thắng.
Bọn lính canh tù bực tức đến tột độ. Gương mặt của chúng hằm hằm giận dữ. Rồi chúng mở cửa phòng chúng tôi đang ở, nhào vào, lôi cô gái bạn tù ốm yếu của chúng tôi đi.
Bốn ngày sau, cô được trả trở về phòng với chúng tôi. Cô bé của chúng tôi thật là đáng thương. Đôi má của cô đã hóp, sau 4 ngày lại càng hóp thêm. Gương mặt xanh như tầu lá. Lúc sau nhờ cô kể lại chúng tôi mới biết, cô đã bị nhốt trong một căn phòng chật hẹp tối tăm và phải nhịn đói suốt 4 ngày nay. Tôi còn nhớ thật rõ lúc chạy ra cửa để dìu cô vào phòng, cô thều thào nói với tôi:
– Chị ơi, em đã loan báo sứ điệp Phục Sinh trong nhà tù này. Tất cả mọi chuyện khác đều không quan trọng.
Nếu ngày xưa đã có những người như Mađalêna, đã có cô bé can đảm dám loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho mọi người thì ngày nay cũng phải có những người can đảm như Maria Mađalêna, như cô bé trong nhà tù! Thế giới hôm nay, một thế giới càng ngày càng trở nên xa lạ với Chúa Giêsu đang cần những con người như thế.
Lạy Chúa, giữa thế giới đầy bận rộn và náo nhiệt này, xin cho chúng con biết lắng tai nghe tiếng Chúa. Xin hãy mở rộng đôi tay còn khép kín của chúng con, để chúng con biết mau mắn thi hành “sứ điệp” Chúa gửi đến cho chúng con trong cuộc sống hằng ngày. Amen.
Lm Giuse Đinh Tất Quý
SUY NIỆM 5: YÊU ĐỂ TIN VÀ LÀM CHỨNG
Chuyện kể rằng: sau khi Đấng Đáng Kính, Đức Hồng Y Fx. Nguyễn Văn Thuận bị bắt một thời gian, người ta không còn cách nào liên lạc được với ngài. Ngài đã đi vào cõi biệt vô âm tín. Vì thế, giáo dân nghĩ là ngài đã chết trong tù, nên nhiều người có lòng quý trọng, yêu mến và cảm phục ngài bởi nhân đức anh hùng, nhất là lòng đạo đức, nhân từ, hiền hậu và yêu thương, vì thế họ đã diễn tả lòng biết ơn và kính trọng của họ với ngài bằng cách: cầu nguyện và xin lễ cầu hồn cho ngài. Tuy nhiên, một thời gian sau, ngài được trả tự do và xuất hiện trước công chúng… Tin vui mừng này loan đi cách nhanh chóng, vì thế, chẳng mấy chốc, nhiều người đã biết được tin và họ không ngừng tạ ơn Chúa, trong số những người vui mừng nhất, có lẽ phải kể đến, đó chính là thân mẫu Đức Hồng Y.
Tin Mừng hôm nay trình thuật cho chúng ta thấy cảnh tang tóc, sầu thương, u buồn, tuyệt vọng đang bao phủ tâm trạng Maria Madalena! Bà buồn vì tình cảm mà bà dành cho Đấng đã yêu thương và cứu thoát bà khỏi chết, thoát ra khỏi con đường tội lỗi, ban những lời dạy tuyệt vời…, hơn nữa, sự hy vọng của bà vào Đấng đã chữa lành mọi bệnh tật, làm cho kẻ chết sống lại, hóa bánh ra nhiều… sẽ đem lại cho bà một chỗ dựa vững chắc… Nhưng sau những trận đòn chí mạng, những mệt nhọc của chặng đường lên Gôngôtha, và cuối cùng là cái chết trên thập giá và được an táng trong mộ như bao nhiêu người khác… đã làm cho bà thất vọng. Sự tuyệt vọng ấy đi đến đỉnh điểm là ngay cả xác chết rồi mà cũng còn bị mất… Như thế, đặt mình vào tâm trạng của bà, chúng ta mới thấy được sự xót xa buồn tủi là dường nào!
Tuy nhiên, giữa cảnh sầu thương tang tóc ấy, đã bừng lên một niềm vui vô đối, không gì có thể sánh bằng, đó là Tin Mừng Phục Sinh. Phần thưởng của Đức Giêsu dành cho bà chính là cho bà thấy Ngài và Ngài đã gọi tên bà một cách thân mật, ngọt ngào: “Maria”.
Gọi tên là dấu chỉ thân mật của Thầy và trò, của cha mẹ với con cái, của người mục tử với đoàn chiên. Gọi tên là dấu nhận và biết cách cụ thể, là bảo vệ chở che.
Vì thế, khi vừa nghe thấy Thầy gọi tên mình, bà đã vội vàng thưa: “Rapbuni” (nghĩa là: lạy Thầy).
Nếu việc gọi tên là dấu chỉ, cách thức cho biết người được gọi thuộc về người gọi và người gọi phải có bổn phận với người mà họ đã gọi, thì khi người được gọi nghe thấy và thưa lại chính là sự xác minh cách cụ thể mối tương quan trên.
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay nhắc cho chúng ta về Bí tích Thánh Tẩy đã lãnh nhận. Khi lãnh nhận Bí tích này, chúng ta được đổi tên thành Kitô hữu và được gọi vào hàng con cái của Thiên Chúa và được thông phần vào sự sống của Đức Kitô phục sinh.
Đứng trước hồng ân lớn lao đó, chúng ta không ngừng tạ ơn Chúa và lo sống xứng đáng bổn phận của mình. Nhất là trở nên chứng nhân của Chúa phục sinh trong môi trường và xã hội hôm nay.
Lạy Chúa Giêsu phục sinh, xin ban cho chúng con biết nhận ra tình thương của Chúa khi Chúa phục sinh chúng con từ đau khổ, tội lỗi thành bình an, hạnh phúc và niềm vui qua Bí tích Rửa Tội khi mỗi người chúng con được mang một tên mới và thuộc về Chúa. Amen.
Giuse Vinhsơn Ngọc Biển SSP



