
THỨ BA TUẦN THÁNH NĂM A
Ga 13,21-33.36-38
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gioan
21 Nói xong, Đức Giê-su cảm thấy tâm thần xao xuyến. Người tuyên bố: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy.”
22 Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. 23 Trong số các môn đệ, có một người được Đức Giê-su thương mến. Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Đức Giê-su.
24 Ông Si-môn Phê-rô làm hiệu cho ông ấy và bảo: “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai ?”
25 Ông này liền nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su và hỏi: “Thưa Thầy, ai vậy ?”
26 Đức Giê-su trả lời: “Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy.” Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Giu-đa, con ông Si-môn Ít-ca-ri-ốt.
27 Y vừa ăn xong miếng bánh, Xa-tan liền nhập vào y. Đức Giê-su bảo y: “Anh làm gì thì làm mau đi!”
28 Nhưng trong số các người đang dùng bữa, không ai hiểu tại sao Người nói với y như thế
29 Vì Giu-đa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Đức Giê-su nói với y: “Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ”, hoặc bảo y bố thí cho người nghèo.
30 Sau khi ăn miếng bánh, Giu-đa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối.
31 Khi Giu-đa đi rồi, Đức Giê-su nói: “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người.
32 Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người.
33 Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. Anh em sẽ tìm kiếm Thầy; nhưng như Thầy đã nói với người Do-thái: ‘Nơi tôi đi, các người không thể đến được’, bây giờ, Thầy cũng nói với anh em như vậy.
36 Ông Si-môn Phê-rô nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu vậy ?” Đức Giê-su trả lời: “Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được; nhưng sau này anh sẽ đi theo.”
37 Ông Phê-rô thưa: “Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được ? Con sẽ thí mạng con vì Thầy!”
38 Đức Giê-su đáp: “Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư ? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.
SUY NIỆM 1: YÊU CHO ĐẾN CÙNG
Kinh nghiệm cho thấy tình yêu mà chúng ta dành cho người khác không phải lúc nào cũng được đáp lại cách tương xứng. Đây chắc chắn là kinh nghiệm mà Chúa Giê-su đã trải qua, nhất là trong những giờ cuối cùng của cuộc đời ngài. Ngài yêu tất cả các môn đệ của ngài. Ngài đã rửa chân cho tất cả các ông, kể cả chân của Giu-đa.
Trong nền văn hóa Đông phương thời bấy giờ, hành động của Chúa Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay là nhúng một mẩu bánh vào đĩa và đưa cho Giu-đa là một dấu hiệu của sự tôn trọng và yêu mến. Tuy nhiên, tình yêu của Chúa Giê-su dành cho Giu-đa đã gặp phải sự cự tuyệt. Vào lúc Giu-đa nhận lấy miếng bánh, Sa-tan đã nhập vào ông. Ông vẫn quyết tâm phản bội Chúa Giê-su bằng cách nộp ngài cho kẻ thù. Mặc dù ánh sáng tình yêu của Chúa Giê-su để chiếu trên Giu-đa, nhưng ông vẫn thích bóng tối hơn ánh sáng. Giu-đa rời khỏi căn phòng, tức là rời khỏi sự hiện diện của ánh sáng để đi vào bóng đêm. Tuy nhiên, Chúa Giê-su vẫn tiếp tục yêu Giu-đa cho đến cùng, hy sinh mạng sống mình cho ông cũng như cho những người khác.
Khi tình yêu chúng ta trao cho người khác không được nhận, nó có nguy cơ chết đi. Nhưng Chúa Giê-su thì không như thế. Ngài không để cho tình yêu ấy chết đi nhưng tiếp tục yêu những người không muốn đón nhận tình yêu của ngài. Ngài tìm kiếm những ai quay lưng lại với ánh sáng và đi vào bóng tối. Ánh sáng tình yêu của Chúa tiếp tục chiếu soi trong bóng tối và bóng tối không bao giờ khuất phục được.
Tuần Thánh này là một lời mời gọi chúng ta đón nhận tình yêu của Chúa, giống như người môn đệ Chúa yêu trong bài Tin Mừng hôm nay, và sau đó phản ánh tình yêu trung thành của Chúa cho người khác.
Lm. Phê-rô Trần Quang Diệu
SUY NIỆM 2: LẦN THEO TRÁI TIM
“Chúa Giêsu cảm thấy tâm thần xao xuyến”, vì “Một người trong các con sẽ nộp Thầy!”.
Trong “In the Eye of the Storm”, “Giữa Tâm Bão”, M. Lucado viết, “Khi bạn không thể lần theo bàn tay Thiên Chúa, hãy lần theo trái tim Ngài, bất kể bão của bạn thuộc loại nào!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cho biết, ngay “giữa tâm bão” của phản bội, bị bỏ rơi, Chúa Giêsu vẫn ‘lần theo trái tim’ Chúa Cha; nhờ đó, Ngài vượt qua tất cả và đi đến cùng.
Gioan viết, “Chúa Giêsu cảm thấy tâm thần xao xuyến”. Điều này tiết lộ rõ nét nhân tính của Ngài! Là Thiên Chúa, nhưng với trái tim con người, Chúa Giêsu yêu Giuđa bằng tình yêu Chúa Cha yêu Ngài. Vì thế, dù bị phản bội, Ngài vẫn ‘thả neo’ trong tình yêu của Cha, luôn ‘lần theo trái tim’ Cha; nhờ đó, Ngài có khả năng yêu thương Giuđa đến cùng. Dẫu thế, Ngài vẫn xao xuyến! “Xao xuyến” theo nghĩa Ngài bất lực vì không thể làm gì khác hơn để thay đổi tâm trí và trái tim người môn đệ. Không phải Ngài bị xúc phạm hay Ngài nổi giận vì sự phản bội; đúng hơn, trái tim Ngài một lần nữa bùng cháy yêu thương với nỗi buồn sâu sắc trước việc mất một linh hồn mà Ngài đã yêu thương hết tình.
Giuđa có ý chí tự do, không có nó, Giuđa không đi theo Chúa Giêsu! Nhưng cũng với ý chí tự do, Giuđa chọn phản bội Thầy. Tại sao? Đó là một quá trình mà Giuđa đã để mình đi quá xa trong mối tương quan với Thầy, một tương quan ngày càng lỏng lẻo; bên cạnh đó là những tham vọng thế tục ngày càng tăng. Từ đó, tâm tưởng Giuđa ngày càng hư hỏng. Giuđa không lần theo bàn tay Thầy mình qua những việc Ngài làm, những lời Ngài dạy để nhận biết Ngài là ai, đến từ đâu; cũng không ‘lần theo trái tim’ Ngài, một trái tim yêu thương vô bờ, kể cả Giuđa, con người phản bội. Vì thế, Giuđa đi đến tuyệt vọng!
Tuần Thánh, thời điểm lý tưởng để bạn và tôi thử hỏi, liệu tương quan của tôi với Chúa Giêsu ngày càng nồng nàn hay lỏng lẻo? Nói cách khác, đời sống cầu nguyện của tôi thế nào? Chúa Giêsu có là tất cả đối với tôi? Cách sống của tôi có làm Ngài xao xuyến? Mỗi ngày, tôi được gọi để khám phá Ngài bằng tất cả sức mạnh và tình yêu; nhưng phải chăng, như Giuđa, tôi thường phản bội khi để những gì là thế tục làm hỏng hóc ơn gọi Kitô hữu, ơn gọi tông đồ của mình? Lời Chúa giục giã chúng ta ‘cho phép linh hồn luôn quỳ gối’ và quỳ gối nhiều hơn, để lần theo những gì Thiên Chúa đã làm trong Hội Thánh, trong thế giới hoặc trong chính mình; và nhất là ‘lần theo trái tim’ Ngài để biết tình yêu Ngài dành cho bạn và tôi còn lớn hơn tình yêu Ngài dành cho Giuđa, kẻ phản bội!
Kính thưa Anh Chị em,
“Chúa Giêsu cảm thấy tâm thần xao xuyến”. Chính tình yêu dành cho Giuđa lớn hơn tội lỗi của ông làm xao xuyến trái tim Chúa Giêsu. Nếu không yêu Giuđa, việc bán Thầy của ông sẽ không gây thương tổn cho Ngài. Với bạn và tôi thì sao? Liệu trái tim Chúa Giêsu có đau đớn vì những chọn lựa của tôi trong cuộc sống? Hãy trung thực, đừng bao biện! Nếu Ngài “xao xuyến” theo bất kỳ cách nào do hành động của tôi, tôi vẫn không có lý do gì để tuyệt vọng. Đúng hơn, nó phải là nguyên nhân của sự vui mừng khi tôi nhận thức sự yếu đuối và tội lỗi của mình để ‘lần theo trái tim’ Ngài mà hoán cải khi còn kịp! Ngài yêu tôi hơn tôi yêu mình!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, giữa bất kỳ tâm bão nào, giúp con chỉ ‘lần theo trái tim’ Chúa, một trái tim không còn chút máu, chút nước nào chỉ vì yêu thương con!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
SUY NIỆM 3: ÔI TÌNH CHÚA TUYỆT VỜI
Bữa tiệc mà Chúa Giêsu cùng ăn uống với các môn đệ hôm nay, được gọi là bữa Tiệc Ly, bữa ăn cuối cùng của Chúa Giêsu trên trần gian, sau bữa tiệc này, Giuđa sẽ phản bội, Chúa Giêsu sẽ bị bắt, các môn đệ bỏ chạy tán loạn, Phêrô chối Chúa. Chỉ mình Chúa Giêsu thấy trước những gì sẽ xảy ra nên tâm thần Ngài rất đỗi xao xuyến, Ngài tuyên bố: “Có một người trong anh em sẽ nộp Thầy”. Các môn đệ kinh ngạc hỏi Chúa kẻ đó là ai! Nhưng tình thương của Chúa dành cho kẻ phản bội rộng lớn vô cùng, Ngài không nói toạc cho mọi người biết đó là Giuđa, mà trái lại, Ngài biểu lộ tình yêu với ông cách trìu mến mong thức tỉnh lương tâm người môn đệ bất trung. Cho nên, Ngài chấm một miếng bánh bánh trao cho Giuđa. Theo truyền thống của người Do thái khi một người muốn thể hiện lòng trìu mến với một người mình quá yêu thương, thì trao một miếng ăn cho người kia trước mặt mọi người. Thành ra, cử chỉ của Chúa Giêsu có nghĩa là: bạn là niềm vinh dự của tôi trong ngày hôm nay. Dù biết là Giuđa âm mưu bán Chúa, thế mà Chúa vẫn yêu ông trọn tình.
Ngược lại với tình thương của Chúa, thái độ của Giuđa quá cứng lòng. Ông cầm miếng bánh mà ăn, tỉnh bơ như không có chuyện gì, như thể tình yêu của ông dành cho Thầy vẫn trong sáng nồng nàn. Sự thực, lòng ông đã đóng lại với Chúa và đang mở lối cho Satan lộng hành. Ăn xong miếng bánh ông đứng dậy ra ngoài mà không chút vương vấn tình Thầy trò, nghĩa huynh đệ đang chia sẻ trong phòng tiệc. Ông quay lưng lại phía ánh sáng để bước vào bóng tối; khước từ đường sống để đuổi theo sự chết. Bây giờ ông phải sống trong đêm tối bởi quyết định chọn lựa của cá nhân ông. Chúa cũng đành bó tay trước sự tự do của Giuđa.
Tuy nhiên, có lẽ Chúa Giêsu cảm nghiệm được một chút an ủi nơi lòng nhiệt thành của Phêrô, ông rất tự tin muốn theo chúa đến cùng: “Con sẽ thí mạng vì Thầy”. Ông tưởng rằng mình luôn mến yêu Chúa cách mạnh mẽ, mà không một sóng gió thử thách nào khiến có thể làm ông chùn bước. Phêrô đang thiếu ý thức về thân phận mỏng manh yếu đuối của mình. Lẽ ra ông phải cậy dựa vào Chúa để có thể trung thành theo Ngài đến cùng, thì ông lại cậy mình. Chỉ đến khi vấp ngã ông mới bừng tỉnh “con biết con cần Chúa”. Từ đây, Phêrô sẽ thấy lời tiên báo đau đớn của Chúa Giêsu trong ánh sáng khác: tình Chúa dành cho ông thì mạnh mẽ vững bền hơn tình ông dành cho Ngài. Chúa đã yêu thương ông mãi mãi, ngay cả khi Chúa biết trước ông sẽ chối Chúa.
Nhìn hình ảnh Giuđa và Phêrô để nhìn sâu vào lương tâm chúng ta, có lẽ chúng ta thấy đau đớn khi giáp mặt với tội lỗi của mình. Hình như Giuđa và Phêrô vẫn đang sống động trong chính con người chúng ta. Vì biết bao lần cách này hay cách khác chúng ta phản bội Chúa hay chối Chúa mà làm nô lệ cho tiền tài, danh vọng, sắc dục… Cũng có khi chúng ta chán đời, thất vọng buông xuôi trong tội lỗi. Và có lẽ trên danh nghĩa chúng ta vẫn là những kitô hữu đấy, thế nhưng trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta chưa hiển lộ được tình yêu của Chúa cho mọi người.
Lạy chúa, xin thương giúp chúng con đừng bao giờ thất vọng về lòng thương xót của Chúa, nhưng biết thật lòng sám hối trở về cùng Chúa như Phêrô, trong niềm tin vững vàng rằng: Chúa luôn yêu thương tha thứ cho chúng con ngay cả khi chúng con lỗi nghĩa phản nghịch cùng Ngài, để chúng con trở nên nhân chứng Tin Mừng tình thương của Chúa giữa thế giới hôm nay. Amen
Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
SUY NIỆM 4: ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI
Bài Tin Mừng hôm nay tường trình thuật lại sự phản bội của Giuđa Iscarios, ông đã bán Thầy với một cái giá rẻ mạc chỉ bằng một phần 1/10 bình dầu thơm mà ông lấy làm tiếc khi cô Maria dùng xức chân Thầy. Thì ra, khi yêu mến, người ta không tiếc 300 quan tiền, nhưng khi phản bội, người ta sẵn sàng bán rẻ tình thân với giá rẻ mạc chỉ 30 đồng.
Có thể nói, Giuđa nhìn mọi sự việc bằng lăng kính đồng tiền, và bất chấp điều đó là gì miễn là có tiền. Ông theo Chúa Giêsu cũng vì tin rằng Thầy làm được phép lạ và nổi tiếng chắc chắn sẽ có nhiều tiền. Ông nhìn bình bạch ngọc có giá tới ba trăm, còn Thầy có giá ba chục… Vì thế, ông đã tính toán một cách buôn gian bán lân có lợi mà không mất gì, và tin rằng ông được tiền còn Thầy thì không ai làm gì được.
Nhưng tội của Giuđa càng lớn hơn, khi được Chúa Giêsu nhắc nhở chung, ông còn giả dối hơn coi như mình vô can và liều mình rước Thánh Thể. Đây là tội phạm thánh (vì Tin Mừng ghi rõ) “Y vừa ăn xong miếng bánh, Xa-tan liền nhập vào y” (Ga 13,27). khi Satan nhập vào, Giuđa ra đi, trời đã tối. Thật vậy, bóng tối là sào huyệt của ma quỉ, và bóng đem của vương quốc sự tội…
Tội Giuđa lớn hơn nữa là tội cố tình, quyết tâm bán Thầy cho dù Thầy cảnh tỉnh ông rõ ràng trong bữa ăn Thánh Thể. Dù đã biết tội mà vẫn quyết tâm phạm tội, khi bỏ bàn tiệc thánh, bỏ Thầy, bỏ anh em mà bước vào bóng tối của thế giới sự dữ.
Hình ảnh ra đi của Giuđa hôm nay, cũng phản ảnh tâm trạng của những ai đang tách mình ra khỏi Chúa Giêsu và cộng đoàn. Lúc đó họ không còn có Chúa hiện diện, không được nâng đỡ của các bí tích và mất tương giao với anh chị em; người ta chỉ còn vất vưởng trong lọc lừa gian dối và dẫn tới diệt vong.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con đừng ai vì tham lam một chút lợi cỏn con mà bỏ Chúa bán rẻ lương tâm bán rẻ linh và bán đứng tha nhân. Amen.
Lm. Gioan Maria Vũ Nguyên Đức Nghĩa
SUY NIỆM 5: THƯƠNG CẢM
Nơi Lời Chúa hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta cùng chiêm ngắm sự xao xuyến và lòng thương yêu của Đức Giêsu dành cho các môn đệ, dẫu rằng, trong số các ông có người phản bội và chối bỏ Thầy mình.
Bối cảnh của trình thuật Tin Mừng hôm nay là bữa ăn cuối cùng của Đức Giêsu với các môn đệ tại nhà Tiệc Ly. Ở đó, Đức Giêsu biết giờ của Người sắp đến: “Giờ Con Người được tôn vinh” (Ga 13,31). Vì thế, Đức Giêsu đầy xao xuyến và khắc khoải trong lòng (Ga 13,21). Tâm hồn Đức Giêsu càng trở nên đau đáu hơn khi trong số các môn đệ sẽ có người nộp mình cho giới lãnh đạo Do Thái, và chính Phêrô cũng sẽ chối bỏ Người ba lần trước khi gà gáy (Ga 13,38). Đau đớn như thế, buồn sầu nát tan cõi lòng như thế, nhưng Đức Giêsu vẫn thương, vẫn mến các môn đệ của Người cho đến cùng (Ga 13,1). Do đó, Thầy Giêsu đã lên tiếng báo trước về sự phản bội và chối bỏ cho các môn đệ nhận biết; để các ông, vì lòng mến, sẽ thay đổi và trở lại cùng Thầy. Thế nhưng, Giuđa vẫn cứng lòng, vẫn quyết định “liền đi ra”, và tức thì, “trời liền tối”. Còn Phêrô, dù đã được báo trước, vẫn chối Thầy ba lần trước tớ gái trong dinh thượng tế Caipha (x. Ga 18,17). Vậy còn chúng ta, những môn đệ ngày nay của Đức Giêsu, có nhận ra sự quay lưng của mình đối với Thiên Chúa hay không?
Nhìn vào chân dung môn đệ Giuđa và Phêrô để nhìn lại hành trình sống đức tin, mỗi người trong chúng ta, có lẽ, sẽ thấy đau đớn khi đối diện với tội lỗi của mình. Biết bao lần lầm với lỡ, chúng ta đã quay lưng lại với tình yêu của Thiên Chúa để chạy theo đam mê, lợi ích và thú vui riêng mình. Thế nhưng, trong những đêm tối của tội lỗi, Đức Giêsu vẫn yêu và yêu chúng ta đến cùng, và luôn thương cảm mời gọi ta quay về cùng Người.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn can đảm đối diện với tội lỗi bản thân và luôn nhận ra tiếng Chúa mời gọi chúng con ăn năn sám hối và trở về cùng Người trong tình yêu. Amen.



