Suy niệm Chúa nhật
Trending

Chúa Nhật Lễ Lá _ Năm A

CHÚA NHẬT LỄ LÁ NĂM A

Is 50,4-7; Pl 2,6-11; Mt 26,14–27,66

 

SUY NIỆM 1: CHÚA GIÊSU – NGƯỜI TÔI TỚ KHIÊM NHU

Lời Chúa:“Nguời đã tự hạ và vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá” (Pl 2,8).

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Hôm nay, cùng với Giáo hội chúng ta bước vào Tuần Thánh. Khởi đầu Tuần Thánh Giáo hội tưởng nhớ Chúa Giêsu khải hoàn vào thành Giêrusalem và tưởng niệm hy tế của Người tôi tớ khiêm nhu:

Như người tôi tớ chung tình,

Giê-su gánh vác thập hình đau thương.

Sẵn sàng chấp nhận tai ương,

Vâng theo ý Chúa trăm đường chẳng sai.

Vác cây thập tự theo Người,

Tín trung, phó thác, khẩn nài kiên tâm.

Hiệp dâng thánh lễ hôm nay, xin cho mỗi người chúng ta biết bắt chước Chúa Giêsu sống khiêm nhu, nhờ đó chúng ta mới nhận thấy tình yêu thương thật cao cả của Thiên Chúa dành cho loài người tội lỗi chúng ta. Trong tâm tình đó, giờ đây chúng ta hãy thành tâm sám hối.

Sám hối:

  1. Lạy Chúa, Chúa là Ngôi Lời của Thiên Chúa Cha. Xin Chúa thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.

  1. Lạy Chúa Kitô, Chúa là người tôi tớ khiêm nhu. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

  1. Lạy Chúa, Chúa hạ mình xuống để nâng loài người sa ngã lên làm con Thiên Chúa. Xin Chúa thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.

Kết: Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.

CĐ: Amen.

Suy niệm:

Kính thưa quý ông bà anh chị em,

Hôm nay chúng ta cùng với toàn thể Giáo Hội bước vào Tuần Thánh, kỷ niệm cuộc Thương Khó và Phục Sinh của Chúa Kitô. Cuộc khải hoàn vào thành Giêrusalem là dấu chỉ chiến thắng, là kết quả chung cuộc trong vinh quang mà Thiên Chúa đã ban cho Chúa Kitô, khi Người hoàn toàn vâng phục trong khiêm hạ để đón nhận cuộc Thương Khó cứu chuộc chúng ta. Đây cũng là lời mời gọi chúng ta hãy noi theo gương Người, tin vào Người, trông cậy nơi Người để cùng Người bước đi trong vâng phục thánh ý Thiên Chúa.

Thưa anh chị em, bài đọc 1hôm nay mô tả người tôi tớ khiêm nhu của Thiên Chúa, tuy bị nhục mạ nhưng vẫn hiên ngang can đảm chấp nhận, người tôi tớ đầy đau khổ mà không than van, chạy trốn, luôn chấp nhận mọi phỉ nhổ và luôn trông cậy vào chủ. Những nét độc đáo này về người tôi tớ khiêm nhu đã được thánh Matthêu trình bày cặn kẽ trong cuộc thương khó của Chúa Giêsu: trong cơn đau khổ, Chúa Giêsu đã đến vườn Cây Dầu cầu nguyện, để lắng nghe thánh ý Chúa Cha: “Lạy Cha, nếu được xin cho con khỏi chén này”. Rồi tại dinh Caipha, tại công trường Philatô, trên đường khổ nạn và ở đồi Canvê, Chúa Giêsu đã lặng thinh chấp nhận mọi nhạo cười, sỉ vả và kết án bất công. Cuối cùng, thái độ tín thác vào Thiên Chúa được nêu bật ở lời sau hết: “Lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi, sao Chúa bỏ tôi?”. Nhưng vượt lên trên sự bỏ rơi, Chúa Giêsu bình thản trước các biến cố. Người hoàn toàn tự do để có thể lẩn tránh hay đón nhận. Người có thể khước từ chén đắng, nhưng Người đã đón nhận trong tinh thần vâng phục thánh ý Chúa Cha. Tất cả những gì đang diễn ra, Người đều phải cầu nguyện để tìm hiểu thánh ý Chúa Cha. Chén đắng Cha trao khi đã hiểu được đâu là thiên ý, giờ đây Người xin đón nhận: “xin đừng theo ý con, một xin vâng ý Cha”.

Kính thưa quý ông bà và anh chị em,

Trong khi chiêm ngắm bài tường thuật cuộc thương khó của Chúa Giêsu, chúng ta cảm nghiệm được tình yêu, lòng cam đảm, tinh thần hy sinh chịu đựng, cũng như thái độ khoan dung thứ tha của Người đối với chúng ta. Chúa Giêsu khiêm tốn đến mức độ thẳm sâu ấy. Thánh Phaolô đã mượn lời thánh vịnh để mô tả về Chúa Giêsu: Tuy là thân phận Thiên Chúa nhưng đã huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá. Quả thật, Chúa Giêsu là tôi tớ khiêm nhu, mời gọi mọi người noi gương Người, sống khiêm nhu chân thành để đón nhận ơn tái sinh làm con Thiên Chúa, một chức phận đã bị tổn thương và mất vì tội kêu ngạo của nguyên tổ và mọi người. Hôm nay ngày khởi đầu tuần thương khó, mỗi người chúng ta hãy rà xét lại lối sống của mình để ăn năn thống hối về hành động của mình, nhờ tâm tình sám hối, ăn năn được khơi dậy trong tâm hồn của chúng ta để chúng ta bước vào đời sống mới trong Chúa Kitô.

Nguyện xin Chúa giúp chúng ta cảm nhận được lòng thương xót nhân từ của Ðấng đã chết vì tội lỗi chúng ta, giúp chúng ta chỉnh sửa lại lối sống của mình và ban ơn tha thứ. Amen.

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang

 

SUY NIỆM 2 : CHÚA KITÔ YÊU THƯƠNG NHÂN LOẠI ĐẾN CÙNG

 

Phụng vụ Chúa Nhật hôm nay cử hành hai sự kiện có thể nói trái ngược nhau: Chúa Giêsu tiến vào thành Giêrusalem cách long trọng và Cuộc Thương Khó của Người. Thực ra, đây là hai khía cạnh của cùng một mặc khải, được hoàn tất trọn vẹn nơi Đức Giêsu: một Thiên Chúa vinh quang cũng chính là một Thiên Chúa chịu sỉ nhục; Thiên Chúa của sự sống lại là Đấng chấp nhận chịu chết; Thiên Chúa toàn năng cũng chính là Thiên Chúa của tình yêu. Và Người đã yêu đến cùng!

Việc đám đông tung hô Đức Giêsu như một vị vua khải hoàn tiến vào thành Giêrusalem cho thấy, lời các ngôn sứ loan báo về Đấng Mêsia đều được ứng nghiệm nơi Người. Đức Giêsu thành Nazareth chính là Đấng Mêsia, là Đấng Cứu độ, Người là con vua Đavít,  Đấng ngự đến nhân danh Chúa. Nhưng song song đó, các ngôn sứ cũng đã loan báo về một dung mạo khác của Đấng Mêsia, đó là dung mạo của Người Tôi Tớ đau khổ, Người Tôi Trung của Thiên Chúa, là con chiên hiền lành bị đem đi hiến tế mà chúng ta thấy trong bài Thương Khó.

Có thể nói, phụng vụ Lời Chúa hôm nay cho chúng ta một cái nhìn trọn vẹn về Thiên Chúa và về con người. Một Thiên Chúa quyền năng đã chọn mặc lấy thân phận con người, sống âm thầm và đi con đường khiêm hạ để có thể chạm đến mọi phận người. Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã trao ban tất cả tình yêu của Người cho nhân loại. Chúa Giêsu đã vác thập giá thay cho tất cả những ai đang bị đè bẹp dưới sức nặng thập giá của tội lỗi, bất công, đau khổ, cô đơn, bị khinh khi, loại trừ,… Người chấp nhận cái chết để tiêu diệt sự chết và mở ra con đường đi đến sự sống cho nhân loại.

Nhưng về phía con người thì sao? Chúng ta thấy rằng mình dễ dàng tung hô Chúa là Vua, ca ngợi Chúa không ngừng và sẵn sàng phục vụ Chúa. Nhưng đó là trong những hoàn cảnh thuận lợi, khi mọi sự trong cuộc sống đều suôn sẻ, khi chúng ta thấy Chúa đáp lại lời cầu xin của chúng ta. Còn khi nghịch cảnh xảy ra, chúng ta không ngại quay lưng lại với Người, phỉ báng, chối bỏ, thách thức và thậm chí đóng đinh Người.

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy đi vào thinh lặng của cõi lòng, để ở đó chúng ta chiêm ngắm con đường tình yêu khiêm hạ và tự hiến của Chúa Giêsu, được cùng Người bước vào con đường tình yêu, nhờ đó chúng ta cũng được bước vào sự sống mới, như Lời nguyện Nhập lễ của Chúa nhật Lễ Lá mà chúng ta dâng lên Chúa hôm nay: “Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa đã muốn cho Đấng cứu chuộc loài người phải sống kiếp phàm nhân và chịu khổ hình thập giá để nêu gương khiêm nhường cho thiên hạ noi theo. Xin cho chúng con biết đón nhận bài học Người để lại trong cuộc thương khó, và được thông phần vinh quang phục sinh với Người. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến thuở muôn đời. Amen.”

Linh mục Giuse Vũ Thái Hòa

 

SUY NIỆM 3: ÔNG NÀY LÀ CON THIÊN CHÚA

 

Chúng ta tưởng niệm cuộc Thương Khó của Chúa

khi thế giới hôm nay vẫn sống trong cuộc thương khó của mình.

Quốc gia tan nát vì bom đạn, gia đình tan nát vì mất người thân.

Thế giới hỗn loạn vì những giá trị nhân bản bị chà đạp.

Con người chạy theo những tham vọng của mình,

bất chấp lương tâm và lẽ phải.

Thập giá của Đức Giêsu cách đây gần hai ngàn năm

có đem lại cho chúng ta niềm an ủi nào không?

 

Đức Giêsu bị treo giữa trời và đất.

Tay chân Ngài bị đóng đinh, máu chảy ra từ những vết thương,

Trận roi đòn làm rách da thịt khiến Ngài kiệt sức.

Khuôn mặt của Ngài vẫn còn nguyên những vết khạc nhổ.

Ngài bị khạc nhổ ở nhà thượng tế Caipha và ở dinh Philatô.

Ngài luôn phải nghe những lời tố cáo của các nhà lãnh đạo.

Nhưng Ngài vẫn chẳng đáp lại một lời (Mt 26,63; 27,12-24).

Như con chiên trước lò sát, Ngài hiền lành đón nhận mọi sự.

 

Đức Giêsu trên thập giá là Đức Giêsu bị cám dỗ.

Cám dỗ này tương tự như cám dỗ trong hoang địa.

“Nếu ông là Con Thiên Chúa thì hãy xuống khỏi thập giá đi.

Chỉ cần xuống là chúng ta tin liền” (Mt 27,42).

Đức Giêsu đã không xuống, và cũng không xin Cha đưa mình xuống.

Ngài biết rõ Cha muốn Ngài ở đây, chịu cơn thử thách này.

Ngài biết Cha muốn Ngài uống chén đắng,

nên Ngài đã để cho mình bị bắt mà không kháng cự.

Cha sẽ giải thoát Ngài theo cách Cha muốn và vào lúc Cha muốn.

Đức Giêsu là Con, ở lại trên thập giá và để cho Cha định liệu.

 

Đức Giêsu trên thập giá là Đức Giêsu giang tay.

Và đây là hai bàn tay trắng.

Ngài không mang theo điều gì khi về với Cha, trừ tình yêu.

Ngài chấp nhận mất tất cả: mạng sống, danh dự, môn đệ…

Giuđa đã phản bội, Phêrô đã chối, môn đệ khác đã bỏ chạy.

Ngài bị coi là xấu xa hơn Barabba,

bị đóng đinh giữa hai tên trộm cướp.

Cả đến y phục Ngài mặc cũng đã bị tước đoạt.

Bây giờ cái chết đang từ từ nuốt chửng Ngài.

Hơi thở của Ngài trở nên khó khăn và ngắt quãng.

Nhưng điều kinh khủng hơn cả mà giờ đây Ngài bị mất,

đó là niềm an ủi đỡ nâng mà Ngài vẫn có từ Cha.

“Lạy Thiên Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con,

tại sao Ngài bỏ rơi con?” (Mt 27,46).

Vào lúc Ngài cần Cha hơn cả

thì Ngài lại cảm thấy như bị Cha bỏ rơi,

Nhưng Đức Giêsu vẫn gọi Cha và hỏi Cha tại sao.

Đúng là Ngài thấy Cha xa mình, để mình bơ vơ,

nhưng chưa bao giờ mối dây giữa Ngài với Cha bị cắt đứt.

 

Đức Giêsu đã trút hơi thở cuối cùng như mọi người chúng ta.

Trước khi chết Ngài đã kêu lớn tiếng, đã gọi tên Thiên Chúa.

Ngài ra đi một mình như nhiều người trong chúng ta.

Cái chết của Ngài không có vẻ nhẹ nhàng êm ả,

nhưng khốc liệt như một cuộc chiến đấu đã mang về phần thắng.

Ngài đúng là một người công chính (Mt 27,19),

đúng là Con Thiên Chúa như lời viên sĩ quan dân ngoại (Mt 27,54).

 

Hôm nay cũng có bao bệnh nhân đang hấp hối trong Vườn Dầu.

Có những người đang bị đóng đinh vào giường bệnh,

những người vật vã với muôn vàn thử thách.

Chúng ta cầu xin cho những ai chết giống Chúa trên thập giá,

chết cho Chúa và chết trong Chúa,

cũng hy vọng được sống lại như Chúa Giêsu phục sinh.

 

CầuNguyện

Lạy Chúa,

Con người hôm nay chênh vênh giữa trời cao và vực thẳm,

Chúa đã cho chúng con tự do để chọn

giữa thiện và ác,

giữa đồng cảm và vô cảm,

giữa chân lý và dối trá.

giữa tha thứ và hận thù,

giữa hiệp nhất và chia rẽ.

 

Chúa đã được giương cao khỏi mặt đất,

Và Chúa hứa sẽ kéo mọi người lên.

Vậy mà chúng con hôm nay vẫn còn chênh vênh!

Cuộc đời này có bao điều hút chúng con xuống,

Khiến chúng con cứ bị giằng co nghiêng ngả.

 

Xin giúp chúng con buông bỏ những đam mê trần tục,      

Để dám chọn điều Chúa đã chọn trên Thánh Giá:

chọn khó nghèo, nhục nhã, chọn tự hạ, khổ đau.

Nhờ sức mạnh cứu độ của Thánh Giá Chúa,

Xin đưa chúng con ra khỏi thế đứng chênh vênh

Để trọn vẹn thuộc về Chúa.

(Sr. Augusta Lý Bích Nam)

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu. SJ

 

SUY NIỆM 4: CUỘC THƯƠNG KHÓ CHÚA

Thưa anh chị em,

Tuần thánh là thời gian hết sức đặc biệt và linh thiêng nhất trong năm Phụng vụ. Tuần thánh bắt đầu từ ngày hôm nay bằng việc cử hành Lễ Lá, tưởng niệm việc Đức Giêsu đi vào thành Giêrusalem. Trong bối cảnh ngày hôm ấy, dân chúng đông đảo tung hô Ngài là Đấng Mêsia, Con vua Đavit. Họ tỏ lòng ngưỡng mộ đến nỗi trải áo ra và lấy những cành vạn tuế lót đường cho Chúa đi qua, rồi đồng thanh tung hô: “Vạn tuế con vua Đavít, chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến” (Mc 11,9).

Bước vào tuần thánh, Giáo hội mời gọi chúng ta dành nhiều thời giờ trong thinh lặng để suy niệm cuộc thương khó của Đức Kitô, và tự đặt cho mình một câu hỏi “Vì ai mà Chúa phải chết đau thương dường ấy?”. Đồng thời nhìn vào cuộc thương khó của Chúa, chúng ta thấy có nhiều người góp phần vào việc đóng đinh Chúa.

Đầu tiên là các thượng tế và luật sĩ, đã vu khống cho Chúa những tội mà Chúa không hề có để trao nộp Chúa cho quan Philatô xét xử.

Tiếp đến là sự hèn nhát của quan Philatô, đã biết rõ ông Giêsu này vô tội mà vì sợ mất lòng dân chúng nên đành trao Chúa cho quân dữ hành hạ Chúa cho đến chết.

Giuđa phản bội dám dùng nụ hôn là dấu chỉ trao nộp Thầy mình cho quân dữ. Phêrô tông đồ trưởng trong điêm Tiệc Ly mạnh miệng thề thốt với Chúa, nhưng rồi cũng mau mắn chối Thầy ba lần. Các môn đệ khác thì sợ hãi mà trốn đi hết.

Còn dân chúng thì mau thay lòng đổi dạ. Ngày hôm trước khi Chúa vào thành Giêrusalem, họ dùng những cành vạn tuế tung hô chúc tụng Chúa, nhưng hôm sau họ biến thành những ngọn roi đánh trên thân mình Chúa.

Những cành cây, những bông hoa hôm trước trải đường cho Chúa đi qua, nhưng hôm sau họ làm thành mão gai đội trên đầu Chúa. Những lời tung hô xưng tụng sẽ được thay thế bằng những lời đả đảo sỉ nhục, thách thức và kết án: “Đóng đinh nó đi! Đóng đinh nó vào thập giá!”.

Ôi thương thay! Dung mạo Chúa rạng ngời sáng láng khi biến hình trên núi Tabor, nay bị người đời khạc nhổ, sỉ vã và nhục mạ. Với ánh nhìn bao dung tha thứ của Chúa, nay bị lý hình bịt lại làm thành một trò chơi như trẻ con.

Tấm thân Chúa gánh lấy bao nỗi khổ đau tội lỗi của nhân loại, giờ đây được phơi ra gánh lấy những trận mưa đòn. Đôi bàn tay đã từng đưa ra nâng đỡ biết bao nhiêu người đau khổ bệnh tật, nay phải dang ra dín chặt vào thập giá cho quân dữ đóng đinh. Đôi chân Chúa từng rong ruổi khắp nẻo đường rao giảng Tin mừng, nay không thể nâng cả thân mình đang trĩu nặng vì kiệt sức.

 Dân chúng đồng thanh đòi đóng đinh Chúa. Họ coi Chúa còn thua Baraba tên trộm cướp. Đức Giêsu đã đi đến tột cùng của bao cực hình khi Ngài cảm thấy dường như Chúa Cha cũng ruồng bỏ: “Lạy Thiên Chúa tôi, sao Ngài bỏ tôi?” (Mc 15, 34).

Anh chị em thân mến,

Việc đóng đinh Đức Giêsu vào thập giá không chấm dứt ở trên đồi Calvê, nhưng vẫn còn được tiếp diễn hằng ngày.

  Ngày nay, Đức Giêsu vẫn còn bị đóng đinh mỗi khi chúng ta nặng lời chỉ trích và buộc tội người khác. Chúa Kitô vẫn bị khinh bỉ mỗi khi chúng ta coi thường anh em mình. Chúa Kitô vẫn bị bỏ rơi từ chối, mỗi khi ai đó không đồng quan điểm thì chúng ta tìm cách loại trừ.

Chúa Kitô vẫn bị hãm hại và bị giết mỗi khi chúng ta vô tình làm hại người khác. Bởi vì Chúa đã nói: “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những người bé mọn nhất của Ta, là các ngươi đã làm cho chính Ta!”

Xin cho chúng ta ghi tâm khắc cốt công ơn cứu chuộc của Chúa vào lòng. Ngài đã chết để nhân loại được sống. Và Ngài đã chết để minh chứng cho chúng ta biết Thiên Chúa là tình yêu. Amen.

Lm. Gioan M. Nguyễn Thiên Khải CMC

 

SUY NIỆM 5: TIN VÀ KHÔNG TIN  

Hôm nay chúng ta cùng với Giáo Hội bước vào Tuần Thánh được khai mạc bằng nghi thức làm phép và kiệu lá, tưởng niệm Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem được người Do Thái tung hô: Hoan hô con vua Davit! Trong suốt Tuần Thánh cũng là tuần lễ Giáo Hội theo sát Đức Giêsu trong những ngày cuối cùng của Ngài cho đến khi bước vào cuộc khổ nạn. Khung cảnh ngày lễ hôm nay mang màu sác tương phản, lúc đầu lễ là một cuộc rước tưng bừng theo hình ảnh cuộc rước của dân Do Thái ngày xưa khi Đức Giêsu công khai vào thành Giêrusalem trong tư cách là Vua Mesia, ngay sau đó các bài đọc và bài Tin Mừng lại kể về cuộc thương khó của Người. Trong trình thuật cuộc thương khó cho thấy những người Do Thái đồng hương của Chúa, họ tìm mọi cách để loại trừ Đức Giêsu vì họ không tin Ngài là Đấng Mesia – Con Thiên Chúa, trong khi đó chứng kiến cuộc khổ nạn của Ngài thì những người dân ngoại lại tin nhận Ngài là người công chính.

Những người Do Thái họ muốn loại trừ Chúa Giêsu vì thấy Đức Giêsu không như họ nghĩ và Ngài đã không đáp ứng những điều họ muốn, những người này không chấp nhận một vị Thiên Chúa mà lại khiêm nhu mang gương mặt của một người đầy tớ như bài đọc thứ nhất mô tả. Trong khi họ chờ đợi một Đấng Mesia oai phong, bách chiến bách thắng, thì Isaia lại nói về một tôi tớ khiêm hạ, đưa lưng cho kẻ đánh mình, và đưa má cho kẻ giật râu, không tránh né những lời nhạo cười phỉ nhổ.

Hình ảnh người tôi tớ của Thiên Chúa đã ứng nghiệm nơi Đức Giêsu, Đấng đã đến và sống theo tinh thần của một người tôi tớ phục vụ, và cư xử nhân từ tha thứ, trong khi đó người Do Thái lại muốn một Thiên Chúa phảỉ trừng phạt hết những kẻ mà họ cho xấu xa, như quân La Mã để đem lại sự độc lập và thịnh vượng cho đất nước, họ không chấp nhận Đức Giêsu giao du tiếp xúc với người thu thuế và tội lỗi, họ muốn một Thiên Chúa phải đáp ứng ngay lập tức những thứ họ cần. Chính vì Đức Giêsu đã không như họ mong đợi, nên những người Do Thái đã muốn mượn tay Philatô để loại trừ Ngài.

Để thực hiện ý đồ này, những người lãnh đạo Do Thái đã không ngần ngại vu khống bịa chuyện, xuyên tạc để có cớ lên án Chúa Giêsu. Những người Do Thái cho là Chúa Giêsu nói phạm thượng khi Ngài xưng mình là Con Thiên Chúa, là Đấng đến từ Thiên Chúa và làm những việc của Thiên Chúa, họ cho rằng Chúa Giêsu lộng ngôn khi dám tuyên bố tha tội cho người mù và người bại liệt, và là người vô đạo khi vi phạm trầm trọng luật nghỉ việc ngày Sabat. Từ những xung khắc ban đầu hoàn toàn chỉ là những vấn đề liên quan đến niềm tin tôn giáo và những cáo buộc về tôn giáo tại dinh Caipha, thì sáng hôm sau, vì nhất quyết loại trừ Chúa Giêsu, những người Do Thái đã dẫn Chúa Giêsu đến dinh Philatô và bịa ra những vấn đề chính trị xã hội để cáo buộc Ngài, và vu cho Ngài như là một tội phạm chính trị: Tên này đã xúi dân làm loại, đã tự xưng mình là vua, đã ngăn cản dân chúng nộp thuế cho hoàng đế La-mã.

Bài tường thuật cũng cho thấy, Chúa Giêsu đã trở thành nạn nhân của con người và trở thành trò chơi cho các thế lực và như quả bóng trên sân chính trị của con người. Tất cả những việc làm vì yêu thương của Chúa đối với dân chúng, thì giờ đây lại bị coi như là những thứ để họ đùa cợt, trong khi quan Philatô không tìm ra tội gì nơi Chúa Giêsu thì những người Do Thái lại đòi giết Ngài, Philatô muốn phủi trách nhiệm của mình không chỉ bằng việc rửa tay để cho rằng mình là người vô can, mà ông còn chuyển giao Đức Giêsu cho vua Hêrôđê để khỏi mang trách nhiệm. Vua Hêrôđê, đùa cợt coi thường và còn thách thức Chúa Giêsu làm vài phép lạ để xem cho vui, và khi không được như ý muốn, thì ông cho rằng Chúa Giêsu là một người điên và trả lại cho Hêrôđê. Mặc dù việc làm này cho thấy Chúa Giêsu trở thành như quả bóng bị đá qua đá lại giữa những người có thế lực, như Thánh Luca lại cho thấy, nhờ Chúa Giêsu mà Hêrôđê và Philatô đã trở nên thân thiết với nhau xóa bỏ được sự thù hằn đã lâu.

Từ sự căm thù, mà những thượng tế và luật sĩ đã cố tình muốn đưa Đức Giêsu đến cái chết, mặc dù Philatô đã mượn cả Hêrôđê để cho thấy Chúa Giêsu là người vô tội, nhưng các thượng tế và luật sĩ vẫn muốn loại trừ Ngài, và đánh đổi Ngài để lấy một tên trộm cướp giết người tên là Baraba. Cuối cùng Philatô cũng phải chiều theo ý họ, giao Đức Giêsu vào tay họ để họ thỏa mãn cái ác của mình và đem đi đóng đinh. Kế hoạch của người Do Thái đến đây đã thành công, kẻ mà họ muốn loại trừ đã ở trong tay họ, cái ác đã thắng thế và càng ngày càng đi đến tột cùng, họ điên cuồng gào thét, họ hả hê thỏa mãn vì thành công của mình là đã loại trừ được Đức Giêsu bằng việc đóng đinh Ngài vào thập giá và đứng dưới chân thập giá để nhạo cười thách thức Người: nếu ông là con Thiên Chúa, thì hãy xuống khỏi thập giá để chúng tôi tin.

Còn về phía Chúa Giêsu, Ngài đã im lặng và đón nhận tất cả những sự độc ác và gian dối mà con người đang trút xuống trên Ngài, với lòng tin vào quyền năng và sự chiến thắng của sự thiện trên sự ác, của Thiên Chúa trên ma quỷ, của tình yêu thương trên hận thù. Trên cây thập giá khi mà tay chân bị đóng chặt vào cây gỗ, đau đớn đến tột cùng vì sư phản bội của các môn đệ, sự bội bạc tráo trở vô ơn của dân chúng, và sự độc ác dã man của con người, Chúa Giêsu đã hướng về Thiên Chúa Cha để xin Thiên Chúa Cha tha thứ tội lỗi cho nhân loại cho những người gây ra cái chết cho mình, cho những kẻ đang nhạo cười Người: Lạy Cha xin tha cho chúng vì chúng lầm không biết việc họ làm. Chính khi ở trên cây thập giá Chúa Giêsu đã làm cho tình yêu thương trổ sinh hoa trái là sự tha thứ, và chính lúc bị treo, bị mọi người từ chối, thì viên sĩ quan người Rôma lại nhận ra kẻ tử tội mà ông vừa mới hành hình là Người Công Chính, là Con Thiên Chúa. Viên sĩ quan này đã tin vì đã chứng kiến từ đầu của bản án và thấy ở nơi Đức Giêsu sự nhân từ và tha thứ, điều mà ông chưa bao giờ thấy ở nơi các tử tội khác.

Thưa quý ông bà và anh chị em,

Không phải chỉ có người Do Thái ngày xưa họ muốn loại trừ Chúa Giêsu, mà ngày nay thế giới và con người cũng vẫn đang muốn tìm mọi cách để loại trừ Ngài. Trong Tông Thư Cánh cửa Đức tin, Đức Thánh Cha Benedictô cũng cho thấy thế giới ngày hôm nay vẫn đang tìm cách loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, ra khỏi thế giới và ra khỏi tâm hồn họ. Con người ngày nay dường như họ sợ Thiên Chúa ngăn cản lối sống buông thả dễ dãi của họ, họ sơ Thiên Chúa đòi họ phải sống nghèo khó thay vì chạy theo lối sống vật chất hưởng thụ, họ sợ Thiên Chúa đòi họ phải tha thứ đến bảy mươi lần bảy thay vì trả thù trả đũa, cấm vận, và người ta không muốn chấp nhận một Thiên Chúa đòi con người phải từ bỏ phải hy sinh và dám sống theo ngài, chính vì thế mà người ta tìm cách loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống họ.

Không chỉ những người vô thần hoặc thế giới đang tìm cách loại trừ Thiên Chúa, mà ngay những người mang danh là Kitô hữu, cũng đang xa rời Ngài, vì cho rằng Đức Kitô gây cản trở cho tự do của họ. Chính vì thế, nhiều người tín hữu ngày nay mang danh là Kitô hữu nhưng lại không thực hành niềm tin của mình, không hiểu biết về Thiên Chúa và không yêu mến Ngài, và cũng không có Chuá trong tâm hồn, vì nhiều người đã lười biếng không đón nhận Ngài vào tâm hồn, không muốn để cho lời Ngài hướng dẫn mình, họ sống một đời sống tôn giáo khô khan, không tham dự nghi lễ hoặc chỉ tham dự một cách hời hợi cho qua lần.

Chiêm ngắm cuộc thương khó của Chúa hôm nay, mỗi người hãy tự đặt cho mình cầu hỏi: tôi có còn tin thật Đức Giêsu là Con Thiên Chúa hay không và tôi sẽ phải làm gì để tuyên xưng và diễn tả đức tin ấy trong cuộc sống hiện tại của tôi?

Cầu chúc cho mọi người có những ngày Tuần Thánh thật sốt sáng, theo sát Đức Giêsu trên con đường yêu thương và dành những phút thinh lặng trong ngày để chiêm ngắm về một tình yêu đến cùng mà Chúa dành cho mỗi người chúng ta. Amen

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button