Suy niệm Chúa nhật
Trending

Chúa Nhật V Mùa Chay Năm A

CHÚA NHẬT V MÙA CHAY NĂM A

Ed 37,12-14; Rm 8,8-11; Ga 11,1- 45

 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan

1 Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a.

2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô.

3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.”

4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo : “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa : qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”

5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.

6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở.

7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ : “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê !”

8 Các môn đệ nói: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao?”

9 Đức Giê-su trả lời: “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời.

10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình!”

11 Nói những lời này xong, Người bảo họ : “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc ; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.”

12 Các môn đệ nói với Người : “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.”

13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường.

14 Bấy giờ Người mới nói rõ : “La-da-rô đã chết.

15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.”

16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn : “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy !”

17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi.

18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số.

19 Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời.

20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà.

21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.

22 Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.”

23 Đức Giê-su nói : “Em chị sẽ sống lại !”

24 Cô Mác-ta thưa : “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.”

25 Đức Giê-su liền phán : “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.

26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không ?”

27 Cô Mác-ta đáp : “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”

28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ : “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy !”

29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su.

30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người.

31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.

32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.”

33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến.

34 Người hỏi : “Các người để xác anh ấy ở đâu ?” Họ trả lời : “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.”

35 Đức Giê-su liền khóc.

36 Người Do-thái mới nói : “Kìa xem ! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy !”

37 Có vài người trong nhóm họ nói : “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư ?”

38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại.

39 Đức Giê-su nói : “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói : “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.”

40 Đức Giê-su bảo : “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?”

41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói : “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con.

42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.”

43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng : “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !”

44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo : “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”

45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.

SUY NIỆM 1: CHÚA KITÔ LÀ SỰ SỐNG

Lời Chúa:“Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống” (Ga 11,25).

Nhập lễ:

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật V mùa Chay hôm nay cho chúng ta thấy, Chúa Kitô đã mở cửa mồ Lazarô và ban cho anh được sống lại. Phép lạ hồi sinh Lazarô đã chết 4 ngày trong Tin Mừng hôm nay, mời gọi chúng ta tin nhận Chúa Kitô là Con Thiên Chúa và là Chúa của sự sống:

Nhìn xem phép lạ hiển vinh,

La-za đã chết phục sinh nhãn tiền.

Chúa là sự sống vô biên,

Muôn loài muôn vật dưới quyền quản cai.

Ai tin vào Đấng Thiên Sai,

Trường sinh bất tử do Ngài phong ban.

Hiệp dâng thánh lễ hôm nay, xin Chúa giúp chúng ta xác tín niềm tin của chúng ta bằng việc lắng nghe Lời Chúa, sám hối chân thành, ăn chay cầu nguyện, sống bác ái yêu thương như Chúa truyền dạy để được sống lại hưởng phúc muôn đời. Tâm tình đó, giờ đây chúng ta thành tâm sám hối.

Sám hối:

  1. Lạy Chúa, Chúa là sự sống lại và là sự sống, ai tin vào Chúa sẽ không chết muôn đời. Xin Chúa thương xót chúng con.

Đ.Xin Chúa thương xót chúng con.

  1. Lạy Chúa Kitô, Con Thiên Chúa Hằng Sống. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

  1. Lạy Chúa, Chúa đã hiến thân chịu khổ hình thập giá vì chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.

Kết: Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.

CĐ: Amen.

Suy niệm:

Kính thưa quý ông bà và anh chị em,

Từ ngàn xưa, con người đã từngước mơ được trường sinh bất tử như Tần Thuỷ Hoàng, hay Từ Hy Thái Hậu. Trường sinh bất tử là sống lâu, sống thọ, không bao giờ chết. Thế nhưng, con người đã đi vào cõi cát bụi hư vô. “Sinh ký tử quy”: sống gởi, chết về là thế. Để cũng cố niềm tin của những người dự tòng và các Kitô hữu tín thác tuyệt đối vào Chúa Giêsu, phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật V mùa Chay hôm nay dẫn đưa chúng ta đến niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa, Đấng đã sống lại và là sự sống.

Thưa anh chị em, ngôn sứ Ezéchiel trong bài đọc 1 hôm nay đã thuật lại cho chúng ta rằng, dân Israel đang bị lưu đày ở Babylon. Đối với họ, tương lai hoàn toàn mù mịt. Nhiều người đã tỏ ra thất vọng, sống cho qua ngày, coi mình như đã chết. Thiên Chúa sai ngôn sứ Ezéchiel đến an ủi và báo cho dân Do thái đang bị lưu đày biết rằng: Thiên Chúa yêu thương họ, một ngày không xa nữa tương lai huy hoàng sẽ được mở ra. Ngài sẽ giải cứu họ khỏi kiếp lầm than cơ cực và đưa họ về quê cha đất tổ. Họ không phải chết nhưng được sống. Điều đó cho thấy, Thiên Chúa của dân Israel không phải là Thiên Chúa của kẻ chết nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống. Trang Tin mừng hôm nay Thánh Gioan thuật lại cho chúng ta thấy điều đó. Việc Chúa Giêsu làm cho Lazarô đã từ cõi chết được sống lại trước mặt nhiều người chứng kiến, giúp cho chúng ta xác tín Chúa Giêsu Kitô là Chúa của sự sống: Ladarô đã chết được 4 ngày, theo thường tình thân xác bắt đầu tan rữa và đã nặng mùi rồi. Nhưng Chúa Giêsu đã đến truyền lệnh mở cửa mộ ra, đòi chị em Marta và Maria phải chứng minh cho mọi người thấy, là Lazarô đã chết thật và phải tin vào Người. Sau khi cửa mộ đã được mở ra, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện cùng Chúa Cha và Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! hãy ra đây!”. Ladarô đã chỗi dậy từ cõi chết và đi ra khỏi mồ trước sự chứng kiến và ngỡ ngàng trước mặt mọi người. Sau đó Chúa Giêsu truyền cởi dây băng và khăn liệm cho anh. Quả thật, Chúa Giêsu Kitô đã mở cửa mộ cho người chết và ban cho họ sự sống mới. Người là Chúa của sự sống, hơn nữa chính Người đã sống lại từi cõi chết nên Người sẽ làm cho xác phàm của chúng ta được sống nhờ Chúa Thấnh Thần ngự trong mỗi người chúng ta.

Kính thưa quý ông bà và anh chị em,

Thế giới đang trong từng ngày khủng hoảng và lo sợ bởi những dịch bệnh, chiến tranh đe dọa đến mạng sống của con người. Qua những biến cố này, Thiên Chúa muốn con người hãy xác tín niềm tin hơn nữa và tín thác tuyệt đối vào Chúa Giêsu Kitô không chỉ bằng môi miệng hay trong lòng trí nhưng còn bằng hành động cụ thể: từng ngày, từng việc biết tìm gặp Chúa Giêsu và đón nghe cùng thực hành Lời Người. Phép lạ Chúa Giêsu phục sinh Ladarô đã chỗi dậy từ cõi chết, Người muốn hé mở cho chúng ta thấy viễn tượng sống lại trong ngày cánh chung. Biến cố Chúa Giêsu đến với gia đình chị em Martha, Maria và Lagiarô đã để lại mạc khải cho chị em này sự thật căn bản về sự sống đời đời: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống. Ai sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ”. Chúng ta đã biết những gì xảy ra sau lời tuyên xưng đức tin đầy khiêm tốn và can đảm của hai chị em Martha và Maria: “Lạy Thầy, con tin”. Vâng, sống mà không có niềm tin thì kể như là đã chết, thế giới đi vào ngõ cụt.

Nguyện xin Chúa giúp chúng ta biết khiêm tốn thưa lên cùng Chúa như Martha và Maria: Lạy Chúa, con tin. Để với niềm tin vừa được xác tín, chúng ta được sống và sống lại với Chúa. Amen.

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang

 SUY NIỆM 2: CHÚA KITÔ LÀ SỰ SỐNG LẠI VÀ LÀ SỰ SỐNG

Mỗi ngày, trên thế giới có hàng trăm ngàn người chết, và điều đó dường như chẳng ảnh hưởng gì đến chúng ta, vì họ là những người không có liên hệ gì với chúng ta. Nhưng nếu người qua đời là một người thân trong gia đình, một người bạn, hoặc một người thân quen, chúng ta cảm thấy bị cái chết chạm đến. Thường thì chúng ta khó chấp nhận điều đó một cách dễ dàng. Dường như đâu đó trong sâu thẳm, chúng ta luôn muốn có ai đó phải chịu trách nhiệm về cái chết này. Là người đặt niềm tin nơi Chúa, đương nhiên chúng ta sẽ hướng câu hỏi về phía Thiên Chúa, như thể chính Người là nguyên nhân gây ra cái chết. Như cách mà Mácta đã nói với Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây thì em con đã không chết.” chúng ta cũng sẽ nói: “ Nếu Chúa thực sự quyền năng, tại sao Người không ngăn chặn cái chết của cha tôi, mẹ tôi, anh, chị, em tôi, vợ tôi, chồng tôi, con tôi…?”

Bài Tin Mừng Chúa nhật hôm nay nói về việc Chúa Giêsu cho Ladarô sống lại, qua đó mặc khải cho chúng ta có một cái nhìn đúng về Thiên Chúa, về sự chết và về số phận của con người.

Điều đầu tiên mà chúng ta thấy, đó là Chúa Giêsu đã “thổn thức và xúc động” trước cái chết của người bạn là Lazarô. Thiên Chúa đã khóc trước cái chết của con người. Hình ảnh này dường như khiến chúng ta ngạc nhiên. Vì đối với chúng ta, Thiên Chúa là Đấng chỉ biết đến hạnh phúc, và dĩ nhiên Người không biết khóc. Không, Thiên Chúa không vô cảm trước đau khổ của con người, và Người càng không muốn cái chết! Toàn bộ Kinh thánh mặc khải cho chúng ta về Thiên Chúa là Đấng ban sự sống và muốn sự sống, muốn sự giải thoát và hạnh phúc cho con người. Trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã giải phóng dân khỏi ách nô lệ Ai Cập, nuôi dưỡng và đồng hành với họ trong sa mạc. Và Chúa Giêsu, trong suốt cuộc đời trần thế đã làm tất cả để đem lại hạnh phúc cho con người và giải thoát con người khỏi sự chết, Người không chỉ chữa lành bệnh tật thể xác để con người được hòa nhập vào trong cuộc sống cộng đồng, nhưng Người còn tha thứ tội lỗi để con người được giao hòa và được sống với Thiên Chúa. Vì như thánh Irênê đã nói “vinh quang của Thiên Chúa là con người được sống”.

Nếu để ý trình thuật về việc Ladarô sống lại, chúng ta nhận ra rằng, cái chết là một hiện tượng tự nhiên, không ai có thể tránh được. Cơ thể của chúng ta, giống như tất cả vật chất, đều sẽ chết. Những gì đang sống thì sẽ có ngày phải chết. Nhưng giờ đây, đối với Chúa Giêsu, hiện tượng tự nhiên này không phải là một kết thúc cuối cùng vĩnh viễn; cái chết chỉ là một đoạn đường, một sự đi qua. Chúa Giêsu nói về cái chết của Ladarô như một giấc ngủ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ.” Cái chết được coi như một giấc ngủ, quả là một hình ảnh rất đẹp! Trong Kinh nguyện Thánh Thể II mà chúng ta thường nghe trong thánh lễ, vị linh mục đọc câu sau đây: “Xin Chúa cũng nhớ đến anh chị em chúng con đang an nghỉ trong niềm hy vọng sống lại…” Trong bản văn gốc bằng tiếng La-tinh, có ghi rõ: “Xin Chúa cũng nhớ đến anh chị em chúng con đang ngủ trong niềm hy vọng sống lại…”

Nếu chúng ta nói: “Chúng tôi tin sự sống lại vào ngày tận thế,” Chúa Giêsu nói với chúng ta: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ.” Thiên Chúa là sự sống. Khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, chúng ta đã nhận được sự sống của Thiên Chúa, sự sống vĩnh cửu. Không phải sự sống sau này, mà là sự sống vĩnh cửu đã bắt đầu từ hôm nay. Như thế, chúng ta có thể đọc biến cố Chúa Giêsu cho Ladarô sống lại như dấu chỉ sự phục sinh của Người và của chính chúng ta.

Trong cuộc sống, vẫn có những dấu chỉ phục sinh của Chúa gởi đến cho chúng ta. Thường thì chúng ta dễ nhìn thấy những gì sai trái, những gì không hay, không tốt. Trái lại, lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy nhìn vào những gì làm tái sinh, những gì bắt đầu lại, những gì thành công, những dấu chỉ sự sống như những cử chỉ quan tâm, tương thân tương trợ, những lời an ủi mang lại hy vọng và những khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày…

Nhưng chỉ đọc các dấu chỉ phục sinh thôi vẫn chưa đủ. Chính chúng ta phải là dấu chỉ của sự phục sinh trong mọi hành vi, trong mọi thái độ của chúng ta, ngay cả khi chúng ta gặp thất bại, đau khổ và cái chết. Vì cái chết không phải là vĩnh cửu. Dấu chỉ của sự phục sinh lớn nhất chính là là niềm tin rằng ngoài bóng đêm còn có ánh sáng ban ngày, cái chết chỉ là cánh cửa để bước vào sự sống đích thực.

Chúa Kitô là Đấng có thể biến những giọt nước mắt tang thương và sợ hãi thành những giọt nước mắt vui mừng và hy vọng. Với đức tin, chúng ta cũng có thể thưa với Chúa Kitô như bà Mácta trong Tin Mừng hôm nay: “Vâng, lạy Chúa, con tin, Ngài là Con Thiên Chúa hằng sống. Ai tin Ngài, sẽ không chết bao giờ!”

Lm. Giuse Vũ Thái Hòa 

SUY NIỆM 3: THẦY LÀ SỰ SỐNG LẠI

Bệnh tật và cái chết đeo đẳng lấy đời người. 
Bệnh tật làm con người bị tê liệt. 
Còn cái chết thì như một nhát dao 
cắt đứt tất cả mọi dự tính về cuộc sống. 
Ngay cả đối với người tín hữu, 
cái chết vẫn là một mầu nhiệm làm họ run rẩy. 
Ðức Giêsu trong Vườn Dầu cũng sợ hãi trước cái chết. 
Cái chết đưa đến chia ly 
nên có nước mắt, tiếc thương, nhung nhớ. 

Hai chị em Mácta và Maria rất đau buồn 
trước cái chết của người em là Ladarô. 
Cả hai đều tiếc vì Thầy không có mặt lúc ấy. 
Bốn ngày đã trôi qua, đá đã lấp cửa mồ. 
Thi hài người chết đã bắt đầu phân hủy. 
Chẳng còn chút hy vọng nào… 
Bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, 
Ðức Giêsu vẫn trở lại Giuđê 
để đến thăm gia đình mà Ngài có lòng quý mến. 
Ngài biết Ngài sẽ làm gì để tôn vinh Chúa Cha, 
và qua đó chính Ngài cũng được tôn vinh. 
Dầu vậy, trước nỗi đau của hai chị em, 
Ðức Giêsu vẫn thổn thức và xao xuyến. 
Ngài bật khóc trên đường đi đến mộ. 
Trước ngôi mộ đá, Ngài đã cất tiếng cảm tạ Cha, 
vì Cha đã nhận lời Ngài xin 
khi cho Ngài quyền làm cho người chết được sống lại. 

Theo tiếng gọi của Đức Giêsu, Ladarô đã bước ra khỏi mồ.
Làm sao nói hết được niềm vui của ba chị em, 
và sự kinh ngạc của những người chứng kiến!Trong sứ điệp nhân ngày Giới trẻ Thế giới năm 1996, 
Ðức Thánh Cha đã yêu cầu các bạn trẻ 
“hãy trở nên những ngôn sứ của sự sống và tình yêu, 
những ngôn sứ của niềm vui.” 
Thế giới văn minh nhưng có nhiều bóng tối sự chết: 
chiến tranh, đói kém, phá thai, tự tử, sida, 
những vụ ám sát, đặt chất nổ, tai nạn giao thông… 
Cái chết thân xác phản ánh một cái chết nguy hiểm hơn, 
cái chết của tình yêu ở trong lòng con người. 
Cái chết thắng thế khi con người sống buông xuôi, 
chán chường và khép kín trong ích kỷ. 
Ðức Giêsu là sự sống lại và là sự sống. 
Ngài trả lại sự sống cho Ladarô. 
Ngài lau khô nước mắt cho Mácta và Maria. 
Khi gắn bó với Ðức Giêsu, chúng ta cũng có khả năng 
thông truyền sự sống và niềm vui cho thế giới. 
Thiên Chúa là Chúa của sự sống, đời này và đời sau. 
Ngài say mê sự sống của con người. 
Ước gì chúng ta dám cất đi những phiến đá che mộ 
để người chết có thể bước ra.

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu thương mến, 
xin ban cho chúng con
 
tỏa lan hương thơm của Chúa
 
đến mọi nơi chúng con đi.
 
Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con
 
bằng Thần Khí và sức sống của Chúa.
 
Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con
 
để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa.
 
Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con,
 
để những người chúng con tiếp xúc
 
cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con.
 
Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa,
 
không phải bằng lời nói suông,
 
nhưng bằng cuộc sống chứng tá,
 
và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa. Amen.
 
(Chân phước Têrêxa Calcutta)

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu

SUY NIỆM 4: NẾU CHỊ TIN, CHỊ SẼ ĐƯỢC THẤY VINH QUANG THIÊN CHÚA

Đọc Tin mừng thánh Gio-an, ta thấy việc làm cho La-da-rô sống lại là phép lạ thứ 7 và cuối cùng của Đức Giêsu trước khi bước vào cuộc tử nạn và phục sinh. Phép lạ này cho thấy quyền năng của Đức Giê-su trên sự chết mà con người bất lực.

Tiên tri Ê-dê-ki-en – qua thị kiến – thấy Thần Khí của Thiên Chúa làm cho các bộ xương khô trong sa mạc được trỗi dậy như thế nào (x. Ed 37,1-14), thì Đức Giê-su cũng làm cho La-da-rô trỗi dậy từ trong mộ như vậy. Có khác chăng thị kiến của Ê-dê-ki-en thì loan báo về ngày tận thế – ngày cánh chung, còn phép lạ La-da-rô nhằm biểu lộ vinh quang Thiên Chúa và tiên báo sự phục sinh đích thực của Đức Giê-su và của chúng ta.

  1. Vinh quang Thiên Chúa

Loài người bất lực trước cái chết của mình, nhưng đối với Đức Giê-su cái chết chỉ là “một giấc ngủ”. Vì thế trước cái chết của La-da-rô, Đức Giê-su đã bảo với chị Mác-ta rằng: “em chị sẽ sống lại và nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang Thiên Chúa”.

Vinh quang Thiên Chúa là gì ? “Vinh quang Thiên Chúa là con người sống và sự sống của con người là được nhìn thấy Thiên Chúa” (thánh I-rê-nê), chứ không phải con người chết và chẳng được nhìn xem Thiên Chúa.

Con người sống và được nhìn thấy Thiên Chúa” cách tròn đầy và viên mãn nhất, lại chính là Đức Giê-su Na-da-ret, chứ chẳng phải một ai khác. Ngài là Con Người viết hoa, “là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống”, được Chúa Cha sai đến trần gian làm Đấng Cứu Độ, để “tìm và cứu chữa những gì đã hư mất”.

Được tin người bạn thân La-da-rô chết dù đã chôn trong mồ bốn ngày, Ngài vẫn đến để cứu chữa và làm cho anh sống lại, khiến chị em Mác-ta, dân làng Bê-ta-ni-a cũng như các tông đồ được nhìn thấy quyền năng và vinh quang Thiên Chúa đang ẩn chứa và hoạt động trong con người của Ngài. Một con người mà lát nữa đây và trong một vài ngày tới, Thượng Hội Đồng Do-thái quyết định giết chết, loại trừ Ngài ra khỏi miền đất của kẻ sống (x. Ga 11,45-53). Thế nhưng chính lúc người ta giết chết và đóng đinh Ngài trên thập giá lại là lúc Ngài được tôn vinh và Thiên Chúa được vinh quang.

  1. Tiên báo sự Phục sinh vinh hiển

La-da-rô sống lại chẳng những mọi người được xem thấy quyền năng và vinh quang Thiên Chúa đang hoạt động nơi Đức Giê-su mà mọi người còn được tiên báo về sự phục sinh của chính Ngài nữa.

Đức Giê-su phục sinh thì khác hẳn với sự phục sinh của La-da-rô: La-da-rô được phục sinh trong và nhờ Đức Giê-su. Còn Đức Giê-su, Ngài phục sinh do quyền năng Thiên Chúa, chứ chẳng cậy nhờ một thụ tạo nào. Ngài sống lại và ra khỏi mồ bởi quyền phép mình vào ngày thứ ba như lời đã phán hứa, vì Ngài là Thiên Chúa, “là sự sống lại và là sự sống”. Ngài sống lại rồi, chẳng bao giờ chết nữa. Sự chết chẳng còn quyền chi đối với Ngài. “Ai tin và sống niềm tin vào Ngài, thì không phải chết và dù có chết cũng sẽ được sống”.

Chị em Mác-ta đã tin, nên Đức Giê-su đã cho La-da-rô sống lại và cho mọi người được thấy vinh quang Thiên Chúa. Chứng kiến cảnh tượng đó nhiều người Do-thái đã tin vào Đức Giê-su.

Là Ki-tô hữu, chúng ta cũng tin vào Đức Giê-su, tin có sự sống đời này và sự sống đời sau. Vậy chúng ta hãy can đảm sống và làm chứng về niềm tin ấy trong cuộc đời, để chúng ta được sống và xem thấy vinh quang Thiên Chúa ngay từ đời này và cả đời sau. Đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào Chúa! Vì mất niềm tin là mất tất cả: mất sự sống đời đời và mất cơ hội được thấy vinh quang Thiên Chúa.

Lạy Chúa, sống và được sống mãi mà không phải chết là khát vọng chung của con người ở mọi thời đại. Nhưng loài người chúng con ai cũng phải chết, chẳng có ai và chẳng có vật nào loài nào giúp con người chiến thắng sự chết. Chỉ mình Đức Giê-su mới chiến thắng sự chết. Chỉ mình Đức Giê-su mới có đủ quyền năng cứu độ và làm cho con người được thấy vinh quang Thiên Chúa. Xin cho chúng con luôn tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng của Đức Giê-su trong mọi thử thách gian nan, để chúng con được sống đời đời và được thấy vinh quang Thiên Chúa. Amen.

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Hữu

SUY NIỆM 5: CHÚA CHO LA-DA-RÔ SỐNG LẠI, NIỀM HY VỌNG CỦA CHÚNG TA

Trước tình cảnh một thế giới hiện nay, cựu tổng thống Mỹ Trumps và một số người cho rằng đang trên bờ vực của thế chiến thứ ba, còn Giáo hội thì một số khác cho rằng đang lung lay đến tận nền mỏng. Bài đọc trích sách Ê-dê-ki-en thắp sáng cho chúng ta niềm hy vọng. Mọi vấn đề và khó khăn không phải là không có lối thoát, kể cả cùng đường là sự chết của con người. Thiên Chúa có cách làm của Chúa, Ngài làm cho kẻ chết sống lại: đó là lời ngôn sứ Ê-dê-ki-en còn để lại cho chúng ta. Con người thời nay cần có niềm tin vào quyền năng Chúa phục sinh thân xác thật sự để đưa chúng ta vào sự sống đời đời.

Mở cửa mồ

Dân Chúa bị lưu đày kèm theo án phạt, chẳng có đền thờ và nơi tế tự, dân hết hy vọng hồi hương coi như chết chôn trong mồ, họ chán nản và bỏ Chúa. Ê-dê-ki-en được sai đến loan báo tin vui: Chúa sẽ tha thứ và cứu vớt dân Chúa. Việc Chúa tha thứ tội lỗi và phục hồi phẩm giá dân Chúa chọn tưởng như việc mở cửa mồ cho người chết sống lại. Quả là như thế, dân lưu đày bấy giờ giống như kẻ chết ở trong mồ. Mọi khí phách đều đã tiêu tan và nhất là không còn hy vọng nào. Chỉ có Chúa mới cứu được dân. Đưa dân ra khỏi cảnh nô lệ, chẳng khác nào như làm cho kẻ chết sống lại ra khỏi mồ. Hơn nữa Chúa còn hứa sẽ đặt Thần trí Chúa vào trong những xác chết kia, để làm cho sống lại, điều đó ám chỉ dân ra khỏi nơi lưu đày sẽ sống theo tinh thần của Chúa (x.Ez 37,12-14).

Hãy đẩy tảng đá ra

Sự kiện La-da-rô sống lại như một bi kịch giữa sự sống và sự chết, giữa Đấng được Chúa Cha sai đến là Đức Giê-su Ki-tô, Chúa của sự sống, và thủ lãnh sự chết tiềm ẩn nơi: bệnh tật, cái chết của La-da-rô, cũng như các âm mưu chống lại Chúa Giê-su.

Trọng tâm của Tin Mừng hôm nay là câu: “Ta là sự sống và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ” (Ga 11, 25-26). Nếu chúng ta đặt niềm tin vào Chúa Giê-su, Chúa Cha “Đấng đặt Thánh Thần của Ngài trong chúng ta, và chúng ta đang sống sự sống của Người” (Ez 1, 13) thì chúng ta sẽ được Thiên Chúa cho sống lại ngày sau hết.

Thiên Chúa là sự sống và là Đấng ban sự sống. Chúa Giê-su có thể giúp La-da-rô tránh khỏi cái chết, nhưng Người đã muốn đón nhận đau khổ của nhân loại qua cái chết của người thân yêu, và nhất là chứng tỏ quyền thống trị của Thiên Chúa trên sự chết.

Tiếng than khóc của chị em Martha và Ma-ri-a đập vào trái tim của Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa. Và như vậy sự toàn năng của Thiên Chúa tình yêu đi tìm kiếm đã gặp được niềm tin của con người. Martha thưa: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây…”. Và câu trả lời của chính Chúa Giê-su là: “Ta là sự sống lại và là sự sống…” (Ga 11, 21-26). Chúa Giê-su mời gọi Martha và Ma-ri-a cũng như cả chúng ta ngày hôm nay hãy tin! Giữa tiếng khóc, cũng cứ tiếp tục tin, kể cả khi sự chết dường như đã thắng. Chúa Giê-su bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra” (Ga 11,39). Chúa cũng nói với chúng ra hãy đẩy tảng đá ra khỏi tâm hồn chúng ta. Hãy để cho Lời Chúa mang sự sống trở lại nơi có chết chóc. Vì Thiên Chúa không tạo dựng nên chúng ta để ở trong nấm mộ, Ngài dựng nên chúng ta để sống. Ai đón nhận Người thì được sống. Không có Chúa chúng ta sẽ không có sự sống, mà còn chết nữa.

Hãy ra khỏi mồ tội lỗi

Ðứng trước ngôi mộ đóng kín của La-da-rô, Chúa Giê-su kêu lớn tiếng: “La-da-rô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm” (Ga 11,43-44). Tiếng kêu truyền lệnh này được gửi đến mỗi người; đó là tiếng nói của Ðấng là chủ tể sự sống và Người đến để cho chúng ta được sống và sống dồi dào (Ga 10,10).

Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa không còn ở trong mộ, bởi vì Người không thể nào là người tù của sự chết (x. Cv 2, 24) và ngôi mộ không thể nào giữ lại “Ðấng hằng sống” (Kh 1,8), Ðấng là chính nguồn mạch của sự sống đã kết thúc cuộc hành trình nơi ngôi mộ như mọi người, nhưng Người đã chiến thắng sự chết, sống lại ra khỏi mồ. Người đã mở lòng đất và mở ra thật rộng để hướng về Trời, đưa chúng ta ra khỏi mồ tăm tối, dẫn chúng ta từ đất về trời với Chúa Cha. Người cũng truyền cho chúng ta hãy ra khỏi mộ mà tội lỗi dìm sâu chúng ta trong đó. Chúa quyết liệt gọi chúng ta hãy ra khỏi tăm tối của nhà tù giam hãm chúng ta, ra khỏi sự hài lòng về một cuộc sống giả tạo, ích kỷ, tầm thường.

“Hãy ra khỏi mồ!” Lời Chúa Giê-su nói với La-da-rô lập lại với mỗi người chúng ta hôm nay. Chúng ta hãy để cho mình được giải thoát khỏi những băng cuộn của tính kiêu ngạo. Sự sống lại của chúng ta bắt đầu từ đây, nghĩa là khi chúng ta quyết định vâng lệnh Chúa Giêsu, đi tới nơi ánh sáng và sự sống.

Việc Chúa Giêsu làm cho La-da-rô sống lại chứng tỏ sức mạnh của ơn thánh Chúa. Chúa luôn sẵn sàng mở cửa mồ tội lỗi của chúng ta, để dẫn chúng ta về Trời với Chúa.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

 

SUY NIỆM 6: NIỀM TIN TÍN THÁC  

Cuộc đời có đau khổ, có hạnh phúc. Đau khổ và hạnh phúc hoà quyện vào nhau làm thành một cuộc đời đầy thi vị và ý nghĩa. Tựa như chanh và đường có vị ngọt vị chua. Cuộc đời cũng có ngọt ngào của hạnh phúc và có cả chua cay của khổ đau. Thế nhưng, nhiều người lại sợ hoà những vị chua, vị cay vào kiếp người. Họ sợ đau khổ. Họ sợ bất hạnh. Họ sợ nghi nan. Đối với họ, Thiên Chúa là lá bùa hộ mệnh để đảm bảo cho họ một cuộc đời an vui hạnh phúc. Họ cho rằng, dấu chỉ sự hiện hữu của Thiên Chúa là đẩy lùi sự dữ ra khỏi cuộc đời của họ. Có Chúa thì không thể có bất hạnh, không thể có khổ đau.

Đó là điều mà Matta và Maria đã từng nghĩ như thế! Các bà đã trách Thầy “nếu Thầy ở đây thì em con không chết”. Thế nhưng, Lagiaro đã chết! Phải chăng hai bà cũng ngầm trách Chúa, lúc đó Thầy ở đâu? Lúc mà Lagiaro đang ốm nặng? Lúc mà tình thế có thể được cứu vãn? Nếu Thầy đến nhanh hơn một chút thì có lẽ đã chẳng có thảm cảnh hôm nay.

Thực vậy, khi Chúa Giêsu đến nhà Matta và Maria thì Lagiaro đã chết và đã chôn cất được 4 ngày rồi. Một thời gian đủ để thân xác có thể bắt đầu tan rã để hoà trộn với bùn đất. Dầu vậy, ở đây chúng ta thấy đức tin trổi vượt của Matta, một đức tin không lay chuyển trước thử thách để có thể thưa lên với Chúa rằng: “nhưng bây giờ con biết. Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho”. Quả là một đức tin tinh tuyền, tuyệt đối, không lay chuyển trước sóng gió cuộc đời. Matta là một con người thật chân thành, bộc trực. Bà trách Chúa nhưng lòng bà vẫn tin vào quyền năng của Chúa. Trong đau khổ bà vẫn không tuyệt vọng. Thế nên, Chúa đã nói cùng bà: “Em con sẽ sống lại”. Matta ngạc nhiên hơn là cảm động. Bà không hiểu nổi và chỉ ú ớ tuyên xưng: “Con biết em con sẽ sống lại khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết”. Lúc này Chúa Giê su làm nổ tung một bí ẩn, chiếu sáng đức tin và đòi hỏi một lòng tin tín thác: “Thầy là sự sống và là sự sống lại. Ai tin Thầy thì dù có chết cũng sẽ sống lại, chị có tin được như thế không? Matta thưa: “Thưa Thầy con tin. Con tin Ngài là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến trong thế gian”.

Cuối cùng, Chúa đã nói với Matta và Maria và những người đang đứng đó: “nếu tin, thì sẽ thấy vinh quang Thiên Chúa”. Và rồi Ngài đã gọi Lagiaro trong mồ bước ra trước sự ngỡ ngàng, sửng sốt của gia đình Matta, của dân chúng làng Bêtania.

Kính thưa quý Ông Bà Anh Chị Em,

Trong cuộc sống đầy bon chen để kiếm miếng cơm manh áo, chúng ta thấy cuộc đời sao khổ quá! Nhất là trong thời kỳ gạo quế củi châu, lạm phát gia tăng, kiếm đồng tiền đổi lấy chén gạo bát canh đã khó lại càng khó khăn hơn. Rồi cuộc đời đâu mấy khi bình yên. Sóng gió tư bề. Đau khổ bệnh tật. Thiên tai lũ lụt, hạn hán hoành hành. Năm nay, Việt Nam còn hứng chịu cái lạnh kéo dài khiến cho hàng trăm con trâu bò bị chết cóng, hàng trăm ngàn hecta đất không thể trồng cấy đúng mùa. Dịch bệnh lan tràn. Người dân nghèo lại càng nghèo thêm. Cái lạnh của trời đất hoà với cái lạnh của tình người khiến cho cái đói, cái khổ cứ lận vào cả một kiếp người. Đặc biệt là trân động đất gây nên sóng thần tại Nhật Bản đã khiến hơn 10 ngàn người thiệt mạng, hàng trăm ngàn người không có nhà cửa và biết bao khu phố phồn thịnh nay chỉ còn là đống hoang tàn.

Đứng trước một viễn cảnh đầy những khổ đau như thế, nhiều người đã thầm trách Chúa, Chúa ở đâu sao để cuộc đời luôn giăng đầy những sầu đau? Chúa có nhìn thấy những bất hạnh mà con đang gặp phải trong cuộc đời vốn dĩ lắm nổi trôi lại nhiều phiền muộn này? Bài phúc âm hôm nay, mời gọi chúng ta đặt niềm tín thác vào Thiên Chúa. Thiên Chúa vẫn luôn quan tâm đến chúng ta. Người luôn đi bước trước để an ủi, nâng đỡ chúng ta. Người cũng đang mời gọi chúng ta đặt niềm tin vào Chúa như Matta để trong những biến cố đau thương nhất của cuộc đời chúng ta vẫn có thể thưa lên cùng Chúa. Con tin rằng: Chúa có thể làm những điều tốt đẹp nhất cho con.

Đau khổ là một sự dữ. Bất hạnh của cuộc đời là đêm tối của đức tin. Tuy nhiên qua những biến cố này, niềm tin lại toả sáng trong cuộc đời chúng ta. Chính trong những bất hạnh đó, chúng ta mới thấy con người thật nhỏ bé, tầm thường, chúng ta mới thấy sự bất toàn của kiếp người để đặt niềm tín thác vào Thiên Chúa. Con người luôn bất lực trước sự dữ, nhưng nếu Thiên Chúa muốn, Ngài có thể giải thoát chúng ta ngay bây giờ khỏi mọi điều sự dữ. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta luôn biết đặt niềm tin tưởng cậy trông vào Chúa ngay giữa những gian nan của dòng đời và ngay giữa những bất hạnh của cuộc đời chúng ta. Amen.

Lm Giuse Tạ Duy Tuyền

Bài viết cùng chuyên mục

Back to top button