CHÚA NHẬT XXXIII THƯỜNG NIÊN NĂM C
Ml 4,1-2a; 2Tx 3,7-12; Lc 21, 5-19
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
5Khi ấy, có mấy người trầm trồ về đền thờ được trang hoàng bằng đá tốt và những lễ vật quý, nên Chúa Giêsu phán rằng: 6 “Những gì các con nhìn ngắm đây, sau này sẽ đến ngày không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào mà chẳng bị tàn phá”. 7Bấy giờ các ông hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, bao giờ những sự ấy sẽ xảy ra, và cứ dấu nào mà biết những sự đó sắp xảy đến?” 8Người phán: “Các con hãy ý tứ kẻo bị người ta lừa dối. Vì chưng, sẽ có nhiều kẻ mạo danh Thầy đến mà tự xưng rằng: ‘Chính ta đây và thời giờ đã gần đến’. Các con chớ đi theo chúng. 9Khi các con nghe nói có chiến tranh loạn lạc, các con đừng sợ, vì những sự ấy phải đến trước đã, nhưng chưa phải là hết đời ngay đâu”.
10Bấy giờ Người phán cùng các ông ấy rằng: “Dân này sẽ nổi dậy chống lại dân kia, và nước này sẽ chống với nước nọ. 11Sẽ có những cuộc động đất lớn mọi nơi; sẽ có ôn dịch đói khát, những hiện tượng kinh khủng từ trên trời và những điềm lạ cả thể. 12Nhưng trước những điều đó, người ta sẽ tra tay bắt bớ, ức hiếp và nộp các con đến các hội đường và ngục tù, điệu các con đến trước mặt các vua chúa quan quyền vì danh Thầy; 13các con sẽ có dịp làm chứng. 14Vậy các con hãy ghi nhớ điều này trong lòng, là chớ lo trước các con sẽ phải thưa lại thể nào. 15Vì chính Thầy sẽ ban cho các con miệng lưỡi và sự khôn ngoan, mọi kẻ thù nghịch các con không thể chống lại và bắt bẻ các con. 16Cha mẹ, anh em, bà con, bạn hữu sẽ nộp các con, và có kẻ trong các con sẽ bị giết chết. 17Các con sẽ bị mọi người ghét bỏ vì danh Thầy. 18 Nhưng dù một sợi tóc trên đầu các con cũng sẽ chẳng hư mất. 19Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con”.
SUY NIỆM 1: NGÀY CỦA CHÚA
Lời Chúa: “Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con” (Lc 21,19).
Nhập lễ:
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật 33 thường niên hôm nay cho chúng ta thấy hình ảnh của ngày cánh chung: ‘Ngày của Chúa’, để giúp chúng ta kiên vững niềm tin, bền đỗ trong niềm trông cậy mới giữ được linh hồn:
Ngày nào thế giới tận cùng,
Chẳng ai biết được cánh chung bao giờ.
Một hai dấu chỉ lờ mờ:
Chiến tranh loạn lạc, đền thờ tan hoang.
Vậy ta phải biết sẵn sàng,
Chính ngày Chúa đến ta đang trông chờ.
Hiệp dâng thánh lễ hôm nay, xin Chúa giúp chúng ta cố gắng sống tốt đẹp ở đời này và nhờ ơn Chúa trợ giúp, chúng ta sẽ được ân thưởng hạnh phúc trường sinh. Trong tâm tình đó, giờ đây chúng ta thành tâm sám hối.
Sám hối:
- Lạy Chúa, Chúa là Đấng Cứu độ trần gian. Xin Chúa thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.
- Lạy Chúa Kitô, Chúa là niềm cậy trông của chúng con. Con tín thác vào Chúa. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.
- Lạy Chúa, Chúa dạy chúng con“ai bền đỗ đến cùng kẻ ấy sẽ được cứu độ”. Xin Chúa thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.
Kết: Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.
CĐ: Amen.
Suy niệm:
Kính thưa quý ông bà anh chị em,
Hiện nay, nạn hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng, fake news, những giả dối dường như đang dẫn dụ nhiều người vào những sai lầm, những món nợ, những thiệt hại là một trong những vấn đề nhức nhối của xã hội. Cũng thế, phụng vụ Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta hãy đề cao cảnh giác những tiên tri giả, những Kitô hữu giả, những người giả xưng là Kitô hữu, những người tự xưng mình là đấng cứu thế, giả danh, giả nghĩa, để lường gạt những người tin vào chúng. Ngày của Chúa sẽ đến, Chúa sẽ sàng lọc chúng.“Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con”.
Thưa anh chị em, bài đọc 1 hôm nay cho chúng ta thấy, vào khoảng năm 450 trước Công Nguyên, và khoảng 40 năm sau khi dân Israel hồi hương từ Babylon trở về. Những người này đang gặp khó khăn về cả vật chất lẫn tinh thần. Những lời Thiên Chúa hứa xưa về cảnh huy hoàng của ngày trở về với thực tế thật phũ phàng của hiện tại làm nhiều người hoang mang, nản lòng, chẳng thấy thời đại Thiên sai đâu cả. Chính trong bối cảnh xã hội và tâm trạng của người Do thái như thế, Thiên Chúa sai ngôn sứ Malakia đến và ông loan báo “Ngày của Chúa” sẽ đến, nhằm làm sống lại niềm hy vọng của Dân Chúa như sau:
– Trước hết, ngày của Thiên Chúa sẽ đến. Thiên Chúa không bỏ dân Ngài, sự dữ không thống trị mãi. Ngày của Chúa sẽ đến. Ngày ấy sẽ là ngày khủng khiếp, ngày tiêu diệt. Tất cả những kẻ kiêu căng và làm điều ác sẽ như rơm rạ làm mồi cho ngọn lửa.
– Thứ đến, “Ngày của Chúa” sẽ là ngày đầy hy vọng của những người công chính. Bởi vì, ngày họ sẽ trông thấy công bình và thánh thiện chiến thắng vĩnh viễn tội ác, ngày mà các dân sẽ nối gót Dân Chúa tiến về với Chúa, tiến lên Đền Thánh mới.
Như thế, lời tiên báo của Ngôn sứ Malakia nhằm báo ngày Chúa đến cứu độ Dân Ngài, và kêu gọi họ hãy luôn hy vọng và tin tưởng vào ngày cứu độ. Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy hình ảnh của ngày Chúa đến: “Các con hãy ý tứ kẻo bị người ta lừa dối. Vì chưng, sẽ có nhiều kẻ mạo danh Thầy đến mà tự xưng rằng: ‘Chính ta đây và thời giờ đã gần đến”. “Dân này sẽ nổi dậy chống lại dân kia, và nước này sẽ chống với nước nọ. Sẽ có những cuộc động đất lớn mọi nơi; sẽ có ôn dịch đói khát, những hiện tượng kinh khủng từ trên trời và những điềm lạ cả thể”. Ngày của Chúa sẽ đến, để giúp chúng ta kiên vững niềm tin, bền đỗ trong niềm trông cậy mà giữ được linh hồn: Chúa đã căn dặn: “Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con”.
Kính thưa quý ông bà anh chị em,
Những lời trên đây của Chúa Giêsu chứa chan niềm hy vọng. Lời ấy như tiếng mời gọi chúng ta sống hy vọng và kiên nhẫn. Dầu có những xáo trộn và tai ương làm chao đảo thế giới, nhưng kế hoạch nhân từ và thương xót của Thiên Chúa sẽ viên mãn!. Ðó là niềm hy vọng của chúng ta. Người kitô hữu chúng ta, trước mọi nghịch cảnh, phải sống theo niềm tin đích thực vào Thiên Chúa. Phải luôn trung thành trong đức tin của mình và làm chứng cho Nước Chúa, Nước vĩnh cửu. Phải kiên trì, trung thành trong bổn phận hằng ngày thì mới mong kiên vững trước những nghịch cảnh. Thánh Phaolô trong thư gởi tín hữu Thêxalônica cũng khuyên mọi người hãy chịu khó làm việc, để nuôi sống bản thân và giúp đỡ người khác. Đó là cách thế tốt nhất giúp chúng ta tỉnh thức và sẵn sàng đợi chờ ngày Chúa đến. Lời khuyên của thánh Phaolô hôm nay luôn phù hợp với đời sống hiện tại của chúng ta.
Nguyện xin Chúa giúp chúng ta xác tín rằng: Chúa là cùng đích và là hạnh phúc vĩnh cửu của chúng ta. Xin cho chúng ta sống tốt đẹp ở đời này và luôn trung thành bền đỗ theo Chúa đến cùng để được ân thưởng hạnh phúc trường sinh. Amen.
Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang
SUY NIỆM 2: LUÔN SÁNG SUỐT, TIN TƯỞNG VÀ KIÊN TRÌ
Đền Thờ Giêrusalem là một trong bảy kỳ quan của thế giới thời cổ đại. Trước đó, Đền Thờ này do vua Salômôn xây đã bị người Babylon phá hủy, sau đó Đền Thờ được xây dựng lại bởi nhóm người lưu đày trở về. Đến thời Vua Hêrôđê Cả, vì muốn lấy lòng người Do Thái nên đã cho tái thiết và xây dựng thành một Đền Thờ hùng vĩ vào năm 19 trước Công Nguyên. Vào thời Chúa Giêsu, việc xây dựng sắp kết thúc, và toàn bộ công trình sẽ chỉ được hoàn thành vào năm 63. Nhưng chỉ 7 năm sau, vào năm 70, khi hoàng đế La Mã Titus vây chiếm Giêrusalem, Đền Thờ một lần nữa lại bị phá hủy tan tành như lời tiên báo của Chúa Giêsu trong đoạn Tin Mừng hôm nay, chỉ còn lại “bức tường than khóc”, nơi mà ngày nay những người Do Thái sùng đạo vẫn đến cầu nguyện mỗi ngày.
Mở đầu đoạn Tin Mừng Chúa nhật hôm nay, thánh Luca thuật lại việc một vài môn đệ của Chúa Giêsu trầm trồ khen ngợi trước vẻ nguy nga tráng lệ của Đền Thờ Giêrusalem.Nhưng Chúa Giêsu lại tiên báo rằng Đền Thờ này sẽ bị tàn phá “không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.” Khi nghe lời tiên báo điều này, các môn đệ nghĩ rằng Chúa Giêsu nói về ngày tận thế, và ngày đó rất gần nên các ông hỏi Chúa Giêsu khi nào xảy ra và những dấu chỉ về ngày đó. Chúng ta thấy rằng, sau đó các Kitô hữu tiên khởi cũng tin rằng Chúa Kitô sắp trở lại để phán xét nên họ không muốn làm việc nữa. Do đó, trong bài đọc II, chúng ta nghe thánh Phaolô đã phải nhắc nhở các tín hữu: “Ai không chịu làm, thì cũng đừng ăn.”
Thực ra, Chúa Giêsu không có ý nói về ngày tận thế. Tuy nhiên, khi dùng lối văn khải huyền để tiên báo những dấu hiệu về sự hủy diệt của thành Giêrusalem, Người cũng tiên báo về ngày cánh chung. Những thảm họa được tiên báo làm chúng ta không khỏi khiếp sợ.Hẳn nhiều người còn nhớ biến cố phá hủy tòa tháp đôi ở New York ngày 11 tháng 9 năm 2001; thảm họa sóng thần ở Nhật Bản vào tháng 3 năm 2011; và chiến tranh vẫn đang diễn ra tại các nước Trung Đông và nhiều nơi trên thế giới, v.v… Còn dịch bệnh, đói kém và những hậu quả do biến đổi khí hậu thì con người vẫn chưa kiểm soát hết được. Chưa kể các cuộc đàn áp chống lại Kitô hữu ở Ai Cập, Syria, Iraq, Trung Quốc và rất nhiều quốc gia khác.
Và chúng ta có thể tiếp tục bản liệt kê với bao nhiêu tai họa đến từ thiên nhiên lẫn con người. Nói tóm lại, chúng ta đang sống trong một thế giới có thể nói đầy đe dọa và bấp bênh. Chính trong bối cảnh như vậy, chúng ta được động viên, được bảo đảm khi nghe lời Chúa Giêsu trấn an các môn đệ của Người qua ba lời khuyên như những mệnh lệnh mà chúng ta cần thi hành.
Lời khuyên thứ nhất: Hãy sáng suốt. Thay vì bận tâm đến việc tìm hiểu “khi nào” và “những dấu hiệu nào” báo trước thảm họa, chúng ta phải tỉnh thức và sáng suốt, đừng để bị dẫn dụ bởi những ngôn sứ giả, những người tuyên bố rằng ngày tận thế đã gần kề. Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng, tìm biết thời gian của ngày tận thế là một điều vô ích, vì “về ngày hay giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay người Con cũng không, chỉ có Chúa Cha biết mà thôi” (Mc 13,32). Chẳng phải chúng ta đã từng nghe: Năm 2000 sẽ tận thế, hoặc một vài nhóm hay giáo phái cũng đã đưa ra một vài thời điểm về ngày tận thế, và nhiều người đã tin theo. Nhưng tất cả đều không có gì xảy ra. Vì vậy, điều quan trọng là ngày hôm nay, ngay lúc này, cách chúng ta sống giây phút hiện tại như thế nào, để dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn luôn sẵn sàng đứng về phía Chúa.
Những đau khổ, thử thách trong cuộc sống là điều không thể tránh khỏi. Thật vậy, nhân loại mọi thời đại đều phải chịu đựng các cuộc chiến tranh, trải qua các cuộc cách mạng, các cuộc khủng bố, đủ loại bệnh dịch, thiên tai… Và từ thời Chúa Giêsu cho đến hôm nay, luôn có việc bách hại các Kitô hữu. Họ bị bắt bớ, giam cầm, tra tấn và giết hại vì đức tin của mình, thậm chí bị bách hại ngay trong chính gia đình và do những người thân của mình.
Trước những hoàn cảnh đó, Chúa Giêsu cho chúng ta lời khuyên thứ hai: Đừng sợ và hãy làm chứng. Người nhắc lại với chúng ta: Hãy can đảm, đừng để mình bị đánh bại bởi kẻ thù và nghịch cảnh, vì Người đảm bảo với chúng ta rằng: “dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu.” Những khó khăn, gian nan, thử thách hay bách hại là cơ hội để chúng ta làm chứng cho Chúa, không phải bằng sức riêng của mình nhưng bằng sức mạnh và sự khôn ngoan Chúa ban như Người đã hứa: “Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thù của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được”. Người còn nói trong Tin mừng Gioan: “Can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16,33).
Và lời khuyên thứ ba: Hãy kiên trì. Với thử thách của thời gian, lòng quảng đại của chúng ta có thể khô héo dần; sự trung thành của chúng ta có thể sụp đổ. Chúa Giêsu biết rõ điều đó và nhắc nhở chúng ta hôm nay: “Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống.”
Chúa Giêsu cho biết tại sao chúng ta không có gì phải sợ hãi. Vì Người luôn ở với chúng ta và với Giáo hội của Người. Trước những cơn sóng dữ, chúng ta thấy mình thật yếu đuối, những đau khổ triền miên có thể làm chúng ta nản lòng. Nhưng trên tất cả những yếu đuối và nản lòng của chúng ta là lời hứa của Chúa: “Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20).
Sự bất ổn của thế giới hôm nay với biết bao thiên tai và những biến động của xã hội không phải là lý do để chúng ta bất an và lo lắng, nhưng là những lời nhắc nhở cho chúng ta về niềm tin của mình. Là những Kitô hữu, chúng ta chọn tin vào Lời Chúa, vào những lời hứa đầy yêu thương của Người, hay chúng ta muốn tự mình giải quyết tất cả những vấn đề của cuộc sống bằng sức riêng mình? Những ngày cuối năm phụng vụ có lẽ là cơ hội để chúng ta dành một chút thời gian thinh lặng, nhìn lại những chọn lựa của mình để thấy được, chọn lựa nào giúp chúng ta tiến bước về tương lai trong bình an, tin tưởng và hy vọng.
Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
SUY NIỆM 3 : ĐỪNG SỢ HÃI
Vào năm 30, khi Đức Giêsu sống những ngày cuối đời,
Đền thờ Giêrusalem vẫn chưa được trùng tu xong,
dù việc sửa sang đã bắt đầu gần nửa thế kỷ rồi (Ga 2,20).
Vua Hêrôđê Cả là người khởi sự công trình lớn lao này.
Ông đã xây một Đền thờ thật nguy nga, tráng lệ.
Ai đến thăm cũng phải trầm trồ
trước những khối đá cẩm thạch trắng, được chạm trổ,
và những đồ mỹ thuật do người ta dâng cúng (Lc 21,5).
Dù kích cỡ của Đền thờ thì vẫn như xưa,
nhưng khuôn viên Đền thờ đã được nới rộng rất nhiều.
Đức Giêsu và các môn đệ đang ở trong khuôn viên.
Ngôi Đền thờ hoành tráng đang ở trước mặt họ.
Nào ai ngờ được vào giây phút này,
Đức Giêsu lại tiên báo một điều kinh khủng:
“Sẽ đến ngày không còn hòn đá nào trên hòn đá nào,
tất cả sẽ bị phá hủy” (Lc 21,6).
Đền thờ mỹ lệ và thánh thiêng là nơi Thiên Chúa ngự.
Đền thờ vững vàng và vĩ đại là nhà của Cha Đức Giêsu.
Vậy mà Đền thờ ấy sẽ bị phá hủy thêm một lần nữa.
Có người Do-thái nào muốn nghe tin buồn này không?
Đức Giêsu quặn đau khi nói những lời trên.
Ngài rất tiếc về số phận bi đát của Đền thờ.
Nhiều lần Ngài muốn tập họp dân Giêrusalem lại
như gà mẹ tập họp gà con dưới cánh,
nhưng họ đã từ chối (Lc 13,34).
Có lần Ngài đã khóc khi trông thấy thành (Lc 19,41).
Ngài đau đớn khi nghĩ đến tai họa sẽ xảy ra
và tiếc vì họ không biết lúc Thiên Chúa đến thăm họ (Lc 19,44).
Vào năm 70, lời tiên tri của Đức Giêsu đã ứng nghiệm.
Quân Rôma đã không để hòn đá nào trên hòn đá nào.
Ngôi Đền thờ được xây hơn 80 năm mới xong,
chỉ tồn tại được thêm dăm năm nữa là bị san phẳng,
còn lại một bức tường buồn ở phía tây.
Đức Giêsu còn cho các môn đệ biết những điều sẽ xảy ra
sau khi Ngài về trời, và trước khi Đền thờ bị sụp đổ.
Có những kẻ lừa gạt, mạo danh Thầy, để quyến rũ họ.
Có chiến tranh, loạn lạc giữa các dân, các nước (Lc 21,9).
Có những biến cố lạ lùng trong thiên nhiên,
như động đất lớn, đói kém và ôn dịch.
Từ trời có những hiện tượng kinh khủng và dấu lạ lớn lao.
Hơn nữa, các môn đệ sẽ bị bách hại, bị tù đày,
bị nộp, bị đem ra tòa và bị giết vì danh Đức Giêsu.
Ngài khuyên các ông đừng sợ (Lc 21,9).
Thời gian chịu bách hại cho họ cơ hội làm chứng (Lc 21,13).
Lúc bị tra hỏi trước tòa là lúc thấy Thầy ở bên mình
và cho mình khả năng đối đáp khôn ngoan (Lc 21,15).
“Vì danh Thầy” là lý do duy nhất giải thích mọi khổ đau
mà các môn đệ phải chịu (Lc 21,12.17).
Chính vì thế mọi khổ đau trở nên có ý nghĩa.
Người môn đệ sẽ mất nhiều điều vì Chúa Giêsu Kitô,
mất tự do, mất danh dự, mất mạng sống…
Nhưng lạ thay, họ lại thấy mình không mất gì cả,
“một sợi tóc trên đầu cũng không bị mất” (Lc 21,18),
chỉ vì họ biết mình mất mọi sự vì ai.
Từ ngày Đền thờ Giêrusalem sụp đổ đến nay,
và cho đến ngày Chúa quang lâm, tận thế,
thế giới vẫn đầy những chiến tranh, biến động.
Các cường quốc tranh chấp để bành trướng quyền lực.
Trái đất bị xâm hại nên cất tiếng kêu bi thương,
và khiến con người phải chịu những hậu quả tồi tệ.
Người tín hữu bị đánh lừa bởi lắm kẻ mạo danh,
bởi những lạc thuyết lừa bịp đầy rẫy trên mạng.
Để sống trong một thế giới đầy thách đố như thế,
Chúa Giêsu khuyên chúng ta hãy kiên tâm bền chí,
nhờ đó mới giữ được điều quý nhất là linh hồn.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con được ơn khôn ngoan
để con biết sợ điều phải sợ.
Cho con đừng sợ những đe dọa thân xác, tiếng tăm,
nhưng biết sợ toàn bộ con người mình bị vĩnh viễn hư mất.
Cho con đừng sợ những kẻ làm hại con ở đời này,
nhưng sợ phải xa Đấng yêu con và muốn ở bên con mãi.
Xin giải phóng con khỏi những nỗi sợ đã ăn sâu vào cuộc sống,
những nỗi sợ ngấm ngầm mà con không dám thú nhận,
những nỗi sợ khiến con chẳng được là mình,
tươi tắn và hồn nhiên, nhẹ nhàng và thanh thản.
Xin dạy con ngắm những bông hoa dại vệ đường
để thấy chúng được điểm trang lộng lẫy.
Xin dạy con ngắm đàn chim ríu rít buổi sáng,
để biết mình chẳng nên quá lo chuyện áo cơm.
Xin dạy con ngắm chính mình mỗi ngày,
để thấy vẻ đẹp nơi mình như một quà tặng.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đặt đời mình trong tay Cha.
Xin cho con cũng đặt đời con trong tay Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu
SUY NIỆM 4: CÓ KIÊN TRÌ MỚI GIỮ ĐƯỢC MẠNG SỐNG MÌNH
- “Có chí thì nên”. Đó là lời tiền nhân tự răn mình và dạy con cháu. Việt vương Câu Tiễn (496-465 Tcn) dù bị mất nước, nhưng đã không thối chí, sẵn sàng chấp nhận mọi gian khổ, ‘nếm mật nằm gai’, ‘giấu mình chờ thời’ để phục quốc. Cuối cùng ông đã thành công (x. Ngô Việt Xuân Thu, quyển 7).
- Chúa Giêsu hôm nay cũng dạy rằng: “Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình”.
Lời răn dạy của Chúa mang tính phổ quát liên quan đến mạng sống của mọi người ở đời này và đời sau, nhưng trước tiên Chúa muốn răn dạy những người đi theo Ngài, là chính chúng ta.
Quả thật, mạng sống con người là quan trọng, nhất là sự sống đời đời. Chúa Giêsu đã từng thốt lên “người ta sẽ lấy gì mà đổi được mạng sống mình. Được lời lãi cả thế gian mà mất mạng sống mình thì được ích gì” (x. Mt 16,26).
Đời này và thế giới vật chất rồi sẽ qua đi, nhưng Thiên Chúa vẫn hằng sống và luôn còn mãi. Ta phải tin thật như vậy, không được nghiêng ngả, nao núng, lo sợ trước những cám dỗ của cuộc sống và những cấm cách, bắt bớ của thời đại. “Vì thế gian chỉ có thể làm khổ hoặc giết được thân xác, chứ không làm khổ hoặc giết được linh hồn” (x. Lc 12,4). “Ai muốn giữ mạng sống mình thì sẽ mất. Còn ai liều mất mạng sống mình thì sẽ tìm lại được mạng sống mình ở đời sau” (Ga 12,25).
Chính Chúa Giêsu đã sống điều này trong sứ vụ cứu độ nhân loại của Ngài. Dù có bị hiểu lầm, chống đối và bị giết chết, Chúa vẫn không nản chí, cương quyết đến cùng, thực hiện cho bằng được chương trình và ý định của Chúa Cha.
- Noi gương Chúa Giêsu, thánh Phaolo đã kiên trì chạy đua trên thao trường của trần gian để giành cho được phần thưởng tuyệt vời là “được biết và được rao giảng về một Đức Kitô tử nạn và phục sinh”. “Dù gông cùm tù tội, thiên thần hay ma vương quỷ lực… không có gì tách ngài ra khỏi tình yêu của Đức Kitô” (Rm 8,35-39).
- Sau khi noi gương Đức Kitô, thánh Phaolô mời gọi những người môn đệ Chúa hãy bắt chước ngài ‘hãy ở yên mà làm việc’ phụng thờ Chúa và phục vụ tha nhân, nuôi dưỡng sự sống đời này và đời sau, ‘đừng sống vô kỷ luật, chẳng làm việc gì mà việc gì cũng xen vào’, gây thiệt hại cho mình và cho người khác (x. 2Tx 3,10-13).
- Vâng theo lời Chúa dạy và tiếp bước thánh Phaolo, Các Thánh Tử đạo Việt Nam đã kiên trì sống đức tin và rao giảng Tin mừng, để giữ được sự sống đời đời đến nỗi ‘sẵn sàng thà chết chẳng thà chối Chúa bỏ Đạo’:
“Tôi suốt đời rao giảng về thập giá, nay tôi lại đạp lên thập giá thế nào được. Tôi thiết nghĩ sự sống đời này đâu quý hóa đến độ phải bỏ đạo mà mua” (thánh Théophane Vénard Ven).
“Thà tôi bị lưu đầy và phải chết vì Chúa, chứ tôi không chối đạo” (thánh Anrê Thông).
Là môn đệ Chúa Kitô và con cháu Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, chúng ta hãy sống đức tin, rao giảng Tin mừng thế nào để ‘giữ được mạng sống của mình’ ở đời này và đời sau.
Xin Chúa Giêsu chúc lành cho chúng ta.
Xin các thánh Tử Đạo Việt Nam chuyển cầu cho chúng ta trước tòa Chúa. Amen.
Linh mục Giuse Nguyễn Văn Hữu
SUY NIỆM 5: TRUNG THÀNH VÀ BÌNH AN
Chu kỳ Năm Phụng vụ mở ra với ngày tháng dần trôi đang từ từ khép lại. Chúng ta đang ở Chúa nhật áp chót của năm. Nhưng tâm điểm vẫn là Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa nhập thể làm người, chịu chết và sống lại, lên trời và sẽ trở lại trong vinh quang như lời Người đã phán. Sống đời kitô hữu là sống niềm tin và hy vọng vào Chúa, nhất là trung thành với Đức tin đã lãnh nhận ngày chịu phép Rửa tội, chúng ta sẽ được bình an trong ngày Chúa đến.
Chúa nhật thứ XXXIII thường niên C làm chúng ta nhớ lại, khởi đầu Năm Phụng Vụ, Giáo hội đã kêu gọi con cái mình chuẩn bị tâm hồn đón Chúa Kitô đến lần thứ nhất mang ơn cứu độ là chính Người đến cho nhân loại. Chúa nhật hôm nay, Giáo hội lấy lại lời Chúa Giêsu báo trước về ngày giờ Chúa đến lần thứ hai, giúp chúng ta nghĩ về những thực tại mai hậu của con người là: sự chết, sự phán xét, thiên đàng và luyện ngục. Nhưng trước khi những việc ấy xảy ra thì sẽ có các tiên tri giả, nên lời Chúa mời gọi chúng ta cảnh giác và sống trong tỉnh thức cũng như hy vọng, nhất là bền đỗ đến cùng trong niềm tin cậy vào Chúa (x. Lc 21, 5 – 19).
Nghe đoạn Tin Mừng Luca (21, 5 – 19) hôm nay với những lời tiên báo của Chúa Giêsu như: Đền thờ Giêrusalem bị phá hủy, xuất hiện các tiên tri giả, các dân nước chống lại nhau, nạn ôn dịch xảy đến… Dĩ nhiên người ta hỏi Chúa: Khi nào thì điều ấy xảy ra? Ðâu là những dấu hiệu? Nhưng Chúa Giêsu chuyển sự chú ý của họ đối với những khía cạnh cụ thể bao giờ xảy ra, sẽ như thế nào, sang những vấn đề đích thực. Có hai vấn đề. Thứ nhất: là đừng để mình bị những tiên tri giả đánh lừa, và đừng để mình bị tê liệt vì sợ hãi. Thứ hai: sống thời gian chờ đợi như thời gian làm chứng và kiên trì. Và chúng ta đang ở trong thời gian chờ đợi Chúa đến.
Lời cảnh tỉnh xưa của Chúa Giêsu vẫn luôn có tính chất thời sự, kể cả đối với chúng ta là những người đang sống trong thế kỷ 21. Chúng ta cần phải phân định, đâu là tinh thần của Chúa và đâu là tinh thần của thần dữ. Ðúng vậy, ngày nay cũng có những cứu thế giả, toan tính thay thế Chúa Giêsu: thủ lãnh của thế gian này muốn thu hút về mình tâm trí của người khác, nhất là của những người trẻ. Chúa Giêsu cảnh giác chúng ta: “Các con đừng đi theo chúng!”.
Trong thực tế, những gì mà Chúa Giêsu tiên báo liên quan đến ngày tận thế đã, đang và chắc chắn sẽ xảy ra. Chẳng hạn gần với thời của Người là Đền Thánh Giêrusalem đã bị phá tan bình địa vào năm 70 sau đó như Người tuyên bố. Các biến cố khác như chiến tranh, giặc giã, đói khát, động đất, chết chóc, nước này nổi lên chống đối nước kia… đang không ngừng ập đến trong nhân loại từ nơi này đến nơi khác dưới mọi hình thức, rõ ràng nhất là sự tận cùng đời người của mỗi chúng ta. Hằng ngày có không biết bao nhiêu nhân mạng tan biến đi thành tro bụi trên trái đất này. Như thế, điều Chúa Giêsu tiên báo về ngày tận thế không phải là sự dọa nạt, nhưng thức tỉnh chúng ta, hướng chúng ta về cuộc sống an bình, hạnh phúc trong sự đợi chờ của niềm tin và lòng cậy trông vững vàng vào sự quan phòng và quyền năng Thiên Chúa.
Chúa nhắc nhở rằng: “Dù một sợi tóc trên đầu các con cũng sẽ chẳng hư mất” (Lc 21,18). Chúng ta hoàn toàn ở trong tay Thiên Chúa! Những nghịch cảnh chúng ta gặp vì đức tin và vì lòng gắn bó với Tin Mừng là những cơ hội để làm chứng tá; những nghịch cảnh ấy không làm chúng ta xa Chúa, nhưng thúc đẩy chúng ta càng phó thác vào Chúa, sức mạnh của Thánh Linh và ơn thánh của Ngài.
Lời Chúa nói đây: “Các con cứ bền đỗ đến cùng, các con sẽ giữ được linh hồn các con” (Lc 21,19). Những lời trên của Chúa Giêsu chứa chan niềm hy vọng. Lời ấy như tiếng mời gọi chúng ta sống hy vọng và kiên nhẫn, chờ đợi những thành quả của ơn cứu độ, tín thác nơi ý nghĩa sâu xa của cuộc sống và lịch sử: những thử thách và khó khăn là điều thuộc về một kế hoạch rộng lớn hơn; Chúa là chủ tể lịch sử, ngài hướng dẫn mọi sự đến chỗ viên mãn. Dầu có những xáo trộn và tai ương làm chao đảo thế giới, nhưng kế hoạch từ nhân và thương xót của Thiên Chúa sẽ viên mãn! Và đây là niềm hy vọng của chúng ta: tiến bước như thế trên con đường này, trong ý định của Thiên Chúa sẽ được hoàn thành. Ðó là niềm hy vọng của chúng ta.
Lạy Chúa, chúng con tin cậy vào Chúa, Lời Chúa là ngọn đèn soi cho chúng con bước, là Ánh Sáng chỉ đường cho chúng con đi, Lời ấy tồn tại mãi cho dù mọi sự qua đi.
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
SUY NIỆM 6:
Nếu để tâm tìm hiểu ý định được Phúc Âm dùng ngôn từ qua lối diễn tả sự việc, chúng ta nhận thấy bài Phúc Âm dùng lời tiên đoán về sự tàn phá của đền thờ Giêrusalem để dẫn đến ẩn ý nói về sự kiện tâm hồn một người sẽ phải đối diện nơi hành trình đức tin, hành trình tâm linh, nếu ai đó thực sự khao khát và thực hành để đạt tới thực thể Tin Mừng Nước Trời. Phúc Âm đưa lên câu hỏi về ngày giờ, câu trả lời chỉ về những sự kiện chưa bao giờ xảy đến, đồng thời nêu lên lời căn dặn, “Các con hãy ý tứ kẻo bị người ta lừa dối, vì chưng sẽ có nhiều kẻ mạo danh Thầy đến mà tự xưng rằng: Chính ta dây và thời giờ đã gần đến. Các con chớ đi theo chúng”. Đã bao nhiêu lần chúng ta nghe người này, người kia nói Chúa hiện ra bảo thế này, Đức Mẹ hiện ra nói thế kia… Và cũng một kiểu cách ấy, bao nhiêu đấng bậc vị vọng đã hô hào Chúa muốn họ làm điều này, thực hiện điều kia… rồi nào nhân danh bề trên, bề dưới để phán bảo về ý Chúa, đại diện cho Chúa; lại có những kẻ viết lên những lời thư đe dọa không làm thế này thì sẽ bị phạt hoặc không làm thế kia sẽ bị tai họa.
Qua những sự kiện đã xảy ra mắt thấy tai nghe nơi cuộc đời và không ít thì nhiều chúng ta đã chứng kiến, điều rõ ràng đó là chẳng những chúng ta không để ý lời Phúc Âm đã hai ngàn năm căn dặn mà ngay cả những người nhân danh Chúa, nhân danh Mẹ để mưu đồ, họ cũng đã không để ý xem Phúc Âm nói những gì. Và như vậy, chính họ cũng không biết họ nói gì trong khi chúng ta lại thích mở rộng lòng nghe hơi ngồi chõ để rồi lăng xăng, ồn ào, giao động vì những mưu toan lường gạt của quân bất lương, lạm dụng thần thánh, lạm dụng Chúa, lạm dụng Đức Giêsu, lạm dụng lòng khát khao nhận biết Thiên Chúa của con người.
Nói cho đúng, chúng ta đã không hiểu, không chịu tìm hiểu để nhận thực đức tin là gì và cũng không cần biết Đức Giêsu dạy chúng ta những gì nơi Phúc Âm. Chúng ta mở rộng lòng để tự biến mình thành những con múa rối theo lời lường gạt của người khác trong khi không cần biết mình tin gì. Có thể lời than Đức Giêsu đã bày tỏ nỗi thất vọng với các môn đồ cũng chính là nỗi thất vọng của Ngài đối với chúng ta, “Ôi thế hệ cứng tin và tà vạy, cho đến bao giờ nữa Ta sẽ ở với các ngươi? Cho đến bao giờ nữa Ta sẽ phải chịu đựng các ngươi” (Mc. 9:19).
Nơi Phúc Âm Gioan, Đức Giêsu đương đường công bố, “Kẻ tin vào Ta thì các việc Ta làm kẻ ấy cũng sẽ làm và sẽ làm được những việc lớn lao hơn thế nữa” (14:12). Nơi Phúc Âm Marcô, Ngài rõ ràng nói cho chúng ta biết, “Kẻ nào bảo núi này: Xê đi mà nhào xuống biển mà trong lòng không nghi ngại nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy ra thì nó sẽ thấy thành sự” (11:23). Ngược lại, chúng ta tuyên dương tin vào Thiên Chúa, tin vào Đức Giêsu nhưng cho rằng Chúa làm phép lạ! Chúng ta đã không tin lời dạy của Đức Giêsu, “Các con hãy ý tứ kẻo bị người ta lừa dối”, và chúng ta đã tự lừa dối chính mình bằng cách nói rằng tin nhưng thực tâm không cần biết Đức Giêsu dạy gì nên không biết mình tin gì.
Qua những kinh nghiệm suy tư để viết lách nơi hành trình nhận thức về Thiên Chúa, thánh Tôma Aquinas đã có câu nói mang lại lợi ích thiết thực cho bất cứ ai để tâm suy nghiệm về sự hiện hữu của Thiên Chúa. Thánh nhân viết, “Thiên Chúa là Đấng trí khôn không thể dò thấu. Chúng ta không thể nói gì về Ngài, và tất cả những gì chúng ta cố gắng nói về Ngài chỉ là sự tưởng tượng”. Câu nói này chỉ những ai để tâm nghiệm chứng mới có thể cảm nhận được. Và nơi tuổi bóng xế, thánh nhân đã ngưng viết lách để dành thời giờ trầm tư suy nghiệm. Nếu ai đã thực hành suy nghiệm và đọc những sách vở ghi lại thực thể nghiệm chứng của các bậc thức ngộ sẽ nhận chân được ý nghĩa lời khuyên của Đức Giêsu nơi Phúc Âm, “Vậy các con hãy ghi nhớ điều nầy trong lòng là chớ lo trước các con sẽ phải thưa lại thể nào vì chính Thầy sẽ ban cho các con miệng lưỡi và sự khôn ngoan, mọi kẻ thù nghịch các con không thể chống lại và bắt bẻ các con”.
Những ai đã để tâm nghiệm chứng thực thể hiện hữu của Thiên Chúa sẽ phải đối diện với muôn ngàn lý luận nơi tâm tưởng lệ thuộc muôn chiều hướng, chẳng những đe dọa mà còn mang năng lực ép buộc, không cho phép hành giả suy tưởng và có thái độ hay lối sống theo ham muốn thường tình thế tục. Dĩ nhiên, hành giả sẽ phải chịu đựng nhiều loại cám dỗ, ham muốn nơi tâm tưởng, hoặc những hình ảnh, viễn tượng xảy đến nơi tâm trí. Nhưng tất cả những gì người suy nghiệm có thể tưởng tượng hoặc đối diện nơi hành trình nghiệm chứng cho dù mang vẻ cao sang thánh thiện, tốt lành đến đâu cũng không phải là Thiên Chúa hay ý định của Ngài. Vì Thiên Chúa là đấng không thể dò thấu nên bất cứ gì xảy đến nơi tâm trí đều chỉ là con đẻ của sự tưởng tượng của con người.
Chúng ta chỉ cần nhận biết một điều, những sự kiện tâm linh không phải là Thiên Chúa. Đây chính là ý nghĩa lời khuyên, “Chớ lo trước các con sẽ phải thưa lại thể nào”. Đã biết bao người nói về dữ kiện họ nhìn thấy linh ảnh này, linh ảnh kia… Khá nhiều tác giả cũng viết về những linh ảnh họ nhận thấy khi chiêm nghiệm “được ghi lại nơi sách vở”. Nếu thực hành nghiệm chứng, chúng ta không nên để ý về chúng. Chỉ cần biết có những sự đó phải xảy đến nhưng để tâm theo đuổi những dữ kiện tâm linh tất nhiên đã đi trật đường. Đây cũng là nguyên nhân đã có câu nói “Chứng cái không” mà nếu ai chưa thực hành nghiệm chứng vô tình nghe được đều cho là phi lý hay nói dại.
Tóm lại, bài Phúc Âm được viết ám định về thái độ cũng như tâm tình của con người nơi hành trình nghiệm chứng khi phải đối diện với những dữ kiện tâm linh sẽ xảy đến. Những ngôn từ linh hồn, tâm trí con người, thành phần tâm linh, hay thần khí đều chỉ về sự hiện hữu của Thiên Chúa nơi mình. Hành trình đức tin hay hành trình tâm linh là sự nghiệm chứng về thực thể hiện hữu tối thượng là chính Thiên Chúa ngự trị nơi mình. Hành trình này được Phúc Âm gọi là ngõ hẹp đối với mọi người cũng chỉ vì chúng ta đã quá quen với những suy tư thế tục lại không để ý suy nghiệm về chính mình. Bởi thế, những đền thờ khôn ngoan, cao sang thế tục cần phải được phá bỏ nếu chúng ta muốn nghiệm chứng Tin Mừng Nước Trời. Chúng ta chỉ có thể biết mình là ai khi dám đối diện với lòng để nhận ra con người thực của mình thế nào. Amen.
Lm Lã Mộng Thường
SUY NIỆM 7:
Hôm nay là Chúa Nhật áp chót của năm Phụng vụ, nên Giáo hội chọn đọc bài Tin Mừng nói về ngày cùng tận. Ngày ấy sẽ đến như thế nào? Bài Tin Mừng hôm nay mô tả rằng: “Khi ấy mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống, và các tinh tú bầu trời bị lay chuyển”. Những hình ảnh ấy khiến cho chúng ta thấy sẽ có một ngày thật khủng khiếp. Nhìn vào những biến cố trong thời hiện đại, phải chăng thế giới này sẽ tận diệt bằng một cuộc chiến tranh nguyên tử hay vũ khí hạt nhân? Chúng ta biết đây là đoạn Tin Mừng viết theo văn thể Khải Huyền, trong đó những hình ảnh không quan trọng, chỉ là phương tiện để diễn tả một ý tưởng, vì thế cần nhận ra tư tưởng nòng cốt hơn là miên man trong những tình tiết.
Thực ra, những hình ảnh được dùng trong bài Tin Mừng này cũng không phải do Chúa Giêsu đưa ra, nhưng Ngài lấy lại những hình ảnh mà các ngôn sứ quen dùng để nói về ngày cùng tận. Chẳng hạn như một đoạn trong sách Isaia diễn tả ngày ấy như sau:“Ánh sáng ban ngày của ngươi không còn là mặt trời nữa, và ban đêm, ngươi chẳng cần đến ánh trăng soi: Đức Chúa sẽ là ánh sáng vĩnh cửu chiếu soi ngươi, ánh quang huy của ngươi là Thiên Chúa ngươi thờ”. (Is 60, 19). Các ngôn sứ và cả Đức Giêsu đều không quan tâm ngày cùng tận sẽ xảy ra thế nào, mà chỉ quan tâm đến điều quan trọng nhất là ngày ấy Chúa sẽ đến, sẽ hiển trị đời đời: là một ngày khủng khiếp đối với những kẻ tội lỗi, nhưng là ngày ngập tràn ánh sáng vinh quang, ngày hân hoan vui mừng cho những người công chính ở trước Thiên Nhan Chúa. Người ta vẫn suy đoán về ngày tận thế, nhưng ngày ấy vượt tầm trí của con người, chỉ có một mình Chúa Cha biết mà thôi.
Có ngày khởi đầu thì đương nhiên có ngày kết thúc. Ngày kết thúc có thể xem ra như tai nạn hay như hậu quả của một sự hủy diệt nhau, nhưng chúng ta tin ngày ấy nằm trong chương trình của Thiên Chúa. Đó là một ngày mà Thiên Chúa làm nên một thế giới mới cho nhân loại. Nơi đó, công bằng sẽ ngự trị, hạnh phúc sẽ ngập tràn, và niềm vui sẽ trọn vẹn cho những ai “bền đỗ đến cùng”. Với cái nhìn đầy tin tưởng, Seneca – một nhà tư tưởng lớn của La-mã – đã nói: “Ngày mà bạn cho là cùng tận của mọi sự, lại là ngày khởi đầu của vĩnh cửu”.
Chúng ta không biết ngày nào Chúa sẽ đến trong vinh quang, nhưng chúng ta biết chắc, để được vào vương quốc ấy, trước tiên bản thân mỗi người phải xét lại chính mình trong tương quan với Thiên Chúa, với tha nhân và vũ trụ vạn vật, để tiến tới một sự hòa hợp sâu xa hơn. Điều này đòi chúng ta xếp đặt lại cuộc sống mình cho phù hợp với đường hướng và ý muốn của Thiên chúa, đồng thời tích cực dấn thân trong việc xây dựng một gia đình nhân loại đầy tình yêu thương, để công lý và hòa bình có thể triển nở khắp nơi trên thế giới.
Cha Mark Link viết: “Khi Chúa đến, Người không cân đo trí khôn chúng ta thông minh thế nào. Nhưng Người sẽ cân đo trái tim chúng ta yêu thương ra sao”. Vì tình yêu là ngôn ngữ và là chất liệu của đời sống trên Thiên đàng, nên chỉ những ai có trái tim đong đầy yêu thương mới được bước vào. Chính lòng từ bi nhân hậu là tấm thẻ căn cước không thể thiếu của những công dân Nước Trời.
Thế giới chúng ta đang sống là một thế giới không ổn định, hết cơn khủng hoảng này đến cơn khủng hoảng khác; bạo lực, xung đột và chiến tranh tàn sát liên hồi dưới mọi hình thức; thực tế 2 năm nay là cơn đại dịch liên tục hoành hành trên thế giới, khiến con người không ngừng lo âu và sợ hãi, hết sức cần một cái gì đó vững chắc để dựa vào. Nhưng rồi chẳng có gì vững chắc trong cuộc đời này, người ta chỉ có thể dựa vào một mình Thiên Chúa, Đấng Hằng Sống, Đấng đã hứa với chúng ta qua Đức Giêsu: “Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời Thầy nói sẽ chẳng qua đi”. Chúng ta hoàn toàn an tâm vì biết rằng mọi sự đều nằm trong bàn tay Chúa. Ngài đã có chương trình và dự định riêng cho mỗi người chúng ta từ muôn thuở, nên ta cứ sống theo Lời Ngài, vững tâm theo đường lối Ngài. Sống thuộc về Chúa hôm nay, chắc chắn chúng ta sẽ được thuộc về Chúa mai ngày và mãi mãi.
Cầu nguyện
Lạy Cha!
Con tin rằng rồi sẽ tới một ngày,
thế giới này sẽ không tồn tại nữa,
tất cả sẽ qua đi chẳng còn gì,
bởi vì tất cả chỉ là tạm bợ,
do duyên cơ hay duyên nợ tác thành,
như phương tiện thi hành thánh ý Cha.
Chẳng ai biết điều gì sẽ xảy ra,
giống như ngày Giêrusalem bị tàn phá,
Chúa cho biết mọi người phải tránh xa,
nhưng rồi dân chúng vẫn lơ là,
và đúng là tới ngày tan tác cả,
vì đã không nhận ra Chúa viếng thăm.
Con tin có ngày tận cùng thế giới,
trước khi Chúa ngự đến trên mây trời,
sẽ có nhiều điềm thiêng và dấu lạ,
khắp trên đất liền và ngoài biển cả,
dân chúng xôn xao vì trời cao chuyển động,
ai cũng hoang mang và lo sợ phập phồng.
Nhưng chúng con không hoảng hốt lo âu,
vì đó là giây phút khởi đầu Chúa sắp đến,
con cần phải đứng thẳng ngẩng đầu lên,
để gặp Đấng mà suốt đời con trông đợi,
trong niềm vui và vinh hiển rạng ngời.
Ngày tận thế chẳng biết bao giờ tới,
nhưng chắc có ngày Chúa đến với con,
xin cho con đừng ham mê thế sự,
nhưng sẵn sàng buông bỏ chẳng vấn vương,
để ngẩng đầu đón nhận Chúa tình thương,
là cùng đích đời con cõi thiên đường. Amen.
Lm. Thái Nguyên